Cựu chiến binh

Những Đốm Lửa Xanh Giữa Đêm Trường Sơn

Câu chuyện kể về sự hy sinh thầm lặng và lòng can đảm của những người lính giao liên Trường Sơn. Bám trụ dọc theo những cánh rừng già chằng chịt bom đạn, họ dùng những tín hiệu đèn đóm tối giản, kinh nghiệm đi rừng và tình yêu thương đồng chí sâu sắc để đưa hàng vạn cán bộ, chiến sĩ vượt qua các trọng điểm ác liệt an toàn.

Ninh Bình17/09/2026Đoàn xã Hải Lựu (Đoàn xã Hải Lựu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những Đốm Lửa Xanh Giữa Đêm Trường Sơn

  • Nhân chứng lịch sử: Bác Đinh Văn Sỹ (sinh năm 1949, nguyên là chiến sĩ giao liên thuộc Đoàn 559, làm nhiệm vụ dẫn đường và bảo vệ các đoàn xe, đoàn bộ binh qua "tọa độ chết" trên đường Trường Sơn).

  • Mô tả câu chuyện: Câu chuyện kể về sự hy sinh thầm lặng và lòng can đảm của những người lính giao liên Trường Sơn. Bám trụ dọc theo những cánh rừng già chằng chịt bom đạn, họ dùng những tín hiệu đèn đóm tối giản, kinh nghiệm đi rừng và tình yêu thương đồng chí sâu sắc để đưa hàng vạn cán bộ, chiến sĩ vượt qua các trọng điểm ác liệt an toàn.

  • Nội dung chi tiết câu chuyện

    Mùa khô năm 1970, tuyến đường Trường Sơn (đường Hồ Chí Minh) là huyết mạch giao thông chiến lược chi viện cho chiến trường miền Nam. Để đối phó, không quân Mỹ liên tục rải bom tạ, bom từ trường và sử dụng các thiết bị cảm biến âm thanh, nhiệt độ tối tân hòng cắt đứt hoàn toàn sự di chuyển của các đoàn quân.


    Khi ấy, bác Đinh Văn Sỹ mới 21 tuổi, là một chiến sĩ giao liên bám trụ tại một trạm giao liên trung chuyển nằm ẩn sâu dưới tán lá rừng Tây Trường Sơn. Nhiệm vụ của bác và đồng đội là đón các đoàn bộ binh mới từ miền Bắc vào, kiểm tra giấy tờ, hướng dẫn cất giấu quân trang và dẫn đường qua những đoạn đèo dốc, ngầm suối bị địch oanh tạc dữ dội nhất.


    Đêm hôm đó, một đại đoàn bộ binh gồm hàng trăm chiến sĩ trẻ vừa hành quân đến trạm của bác sau nhiều ngày dầm sương dãi nắng. Trời tối như mực, những cơn mưa rừng bất chợt ào xuống làm trơn trượt các lối mòn cheo leo bên sườn vực sâu.


    "Lúc bấy giờ, cái khó nhất là làm sao dẫn một đoàn quân đông di chuyển trong đêm mà không để lộ dấu vết. Chúng tôi không được dùng đèn pin hay lửa sáng, chỉ dựa vào những đốm lửa xanh nhỏ xíu từ một loại nấm phát quang trên thân cây cổ thụ do anh em tự quy ước làm tín hiệu dẫn đường," bác Sỹ xúc động kể lại.

    Khi đoàn quân vừa đi đến một trảng trống – nơi từng bị rải thảm bom B-52 làm trơ trụi cây cối – bất ngờ tiếng máy bay trinh sát "mắt thần" OV-10 gầm rú bay lượn sát ngọn cây, thả pháo sáng rực rỡ cả một vùng rộng lớn. Ánh đèn chói lóa từ trên cao chiếu thẳng xuống, biến sườn đồi thành ban ngày.


    Ngay lập tức, bác Sỹ ra hiệu cho cả đoàn nhanh chóng ngồi sụp xuống, dùng lá ngụy trang che kín đầu và tuyệt đối giữ im lặng. Bản thân bác và một giao liên khác dũng cảm đứng nép sát vào một vách đá lớn cách đó vài chục mét, tay cầm sẵn cây đuốc tàn phác họa lại hướng di chuyển để định hình phương hướng cho anh em nếu bị chia cắt.


    Đội hình lượn vòng mấy lượt, trút vài loạt đạn rocket xa xa rồi bay khuất vào màn đêm. Vừa dứt nguy hiểm, bác Sỹ không một phút chần chừ, lập tức bật tín hiệu đốm lửa xanh nhấp nháy, dẫn dắt đoàn quân bước tiếp những bước chân kiên định hướng về phương Nam.


    Bạn có muốn tôi tiếp tục chia sẻ thêm một câu chuyện khác về những chiến sĩ lái xe vận tải xuyên đêm dưới làn bom đạn ở Truông Bồn không?

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn