Bài viết

Những dòng chữ nhòe đi

Ninh Bình16/05/2026Vũ Quốc Huy (Liên cơ quan)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Vào mùa hè đỏ lửa năm 1972, tại một vùng giáp ranh đầy bom cày đạn xới ở Quảng Trị, có một tiểu đội lính trẻ đang chốt chặn tại một ngôi làng hoang tàn. Giữa đống đổ nát, chỉ còn duy nhất một cây đa cổ thụ là còn đứng vững, dù cành lá đã xơ xác vì mảnh pháo.
​Lâm, một chiến sĩ trẻ có biệt danh là "Lâm nhà thơ", luôn mang theo một cuốn sổ nhỏ. Một buổi chiều, khi tiếng pháo tạm ngưng, Lâm tìm thấy một hốc nhỏ dưới gốc đa. Bên trong không phải là vũ khí, mà là một chiếc hộp thiếc gỉ sét chứa một lá thư chưa gửi và một chiếc kẹp tóc bằng đồng.
​Lá thư được viết bởi một người lính ở phía bên kia chiến tuyến, gửi cho người vợ ở quê nhà. Trong thư không có hận thù, chỉ có nỗi nhớ về mùi cơm mới, về đứa con trai chưa kịp đặt tên và lời hứa sẽ trở về để sửa lại mái hiên dột.
​Lâm lặng người. Anh nhìn xuống bàn tay mình, cũng đang run rẩy vì thiếu ngủ và khói thuốc. Anh nhận ra rằng:
​Dù ở bên nào, nỗi sợ hãi lớn nhất không phải là cái chết.
​Nỗi sợ lớn nhất là bị lãng quên và không kịp nói lời yêu thương.
​Khoảng lặng giữa hai làn đạn
​Đêm đó, Lâm không ngủ. Anh lấy một mảnh giấy từ cuốn sổ của mình, viết vài dòng ngắn ngủi rồi đặt lại vào chiếc hộp thiếc: "Tôi đã đọc thư của anh. Hy vọng hòa bình đến sớm để anh kịp về sửa mái hiên. Nếu tôi còn sống, tôi sẽ không bao giờ bắn vào người đàn ông muốn về nhà."
​Sáng hôm sau, một trận càn quét qua. Tiểu đội của Lâm phải rút lui gấp. Chiếc hộp thiếc vẫn nằm đó, im lìm dưới gốc đa già.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Những dòng chữ nhòe đi | Câu chuyện thời hoa lửa