Bài viết

NHỮNG ĐÓNG GÓP THẦM LẶNG TRONG CHIẾN THẮNG TÀ MỰC-SƠN TÂY- QUẢNG NGÃI

NHỮNG ĐÓNG GÓP THẦM LẶNG TRONG CHIẾN THẮNG TÀ MỰC-SƠN TÂY- QUẢNG NGÃI Nội dung được dựa theo lời kể lại của nữ thanh niên xung phong Đinh Thị Đăm, hiện nay đang sinh sống ở thôn Tà Dô, xã Sơn Tây, tỉnh Quảng Ngãi kể về câu chuyện trong quá trình hoạt động cách mạng là một thanh niên xung phong làm công tác vận chuyển, tiếp tế lương thực, vũ khí cho cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp và góp phần vào chiến thắng Tà Mực ở xã Sơn Dung (nay là xã Sơn Tây, tỉnh Quảng Ngãi) năm 1951. Học sinh: Xin kính chào quý thầy cô và các bạn! Em là Đinh Văn Huy, học sinh Trường PTDTBT TH&THCS Sơn Tân, xã Sơn Tây, tỉnh Quảng Ngãi. Hôm nay em rất vinh dự được gặp gỡ bà Đinh Thị Đăm - cựu Thanh niên xung phong, người đã trực tiếp tham gia phục vụ Chiến thắng Tà Mực trong những năm kháng chiến chống thực dân Pháp. Chúng ta sẽ cùng lắng nghe những ký ức về một thời hoa lửa, đặc biệt là những gian nan trong công tác vận chuyển vũ khí và lương thực cho bộ đội. Học sinh: Thưa bà, trước hết bà có thể giới thiệu đôi nét về bản thân và công việc của mình trong thời kỳ kháng chiến được không ạ? Bà Đăm: Bà tên là Đinh Thị Đăm, quê ở xã Sơn Tây. Khi còn trẻ, bà tham gia lực lượng Thanh niên xung phong để phục vụ kháng chiến. Công việc chính của bà là cùng đồng đội vận chuyển vũ khí, gạo, muối và các nhu yếu phẩm từ hậu phương lên chiến trường để bộ đội chiến đấu trong Chiến thắng Tà Mực. Học sinh: Thưa bà, việc vận chuyển vũ khí và lương thực lúc đó chắc hẳn rất khó khăn. Bà có thể kể cho chúng cháu nghe những gian khổ mà bà và đồng đội đã trải qua không ạ? Bà Đăm: Khó khăn thì nhiều lắm cháu. Ngày ấy chưa có đường như bây giờ. Chúng bà phải đi bộ băng rừng, vượt suối, leo núi hàng chục cây số. Mỗi người gùi trên lưng hàng chục kilôgam gạo hoặc đạn dược. Có những hôm trời mưa rất lớn, đường trơn, nhiều người bị ngã nhưng vẫn cố đứng dậy để tiếp tục đi vì biết rằng phía trước bộ đội đang chờ từng bao gạo, từng viên đạn. Học sinh: Trong quá trình làm nhiệm vụ, điều gì khiến bà nhớ nhất cho đến tận

Quảng Ngãi12/08/2026Chi Đoàn Trường PTBT TH&THCS Sơn Tân (Đoàn xã Sơn Tây)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

NHỮNG ĐÓNG GÓP THẦM LẶNG TRONG CHIẾN THẮNG TÀ MỰC-SƠN TÂY- QUẢNG NGÃI

          Nội dung được dựa theo lời kể lại của nữ thanh niên xung phong Đinh Thị Đăm, hiện nay đang sinh sống ở thôn Tà Dô, xã Sơn Tây, tỉnh Quảng Ngãi kể về câu chuyện trong quá trình hoạt động cách mạng là một thanh niên xung phong làm công tác vận chuyển, tiếp tế lương thực, vũ khí cho cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp và góp phần vào chiến thắng Tà Mực ở xã Sơn Dung (nay là xã Sơn Tây, tỉnh Quảng Ngãi) năm 1951.

Học sinh:

Xin kính chào quý thầy cô và các bạn!

Em là Đinh Văn Huy, học sinh Trường PTDTBT TH&THCS Sơn Tân, xã Sơn Tây, tỉnh Quảng Ngãi.

Hôm nay em rất vinh dự được gặp gỡ bà Đinh Thị Đăm - cựu Thanh niên xung phong, người đã trực tiếp tham gia phục vụ Chiến thắng Tà Mực trong những năm kháng chiến chống thực dân Pháp.

Chúng ta sẽ cùng lắng nghe những ký ức về một thời hoa lửa, đặc biệt là những gian nan trong công tác vận chuyển vũ khí và lương thực cho bộ đội.

Học sinh:

Thưa bà, trước hết bà có thể giới thiệu đôi nét về bản thân và công việc của mình trong thời kỳ kháng chiến được không ạ?

Bà Đăm:

Bà tên là Đinh Thị Đăm, quê ở xã Sơn Tây.

Khi còn trẻ, bà tham gia lực lượng Thanh niên xung phong để phục vụ kháng chiến. Công việc chính của bà là cùng đồng đội vận chuyển vũ khí, gạo, muối và các nhu yếu phẩm từ hậu phương lên chiến trường để bộ đội chiến đấu trong Chiến thắng Tà Mực.

Học sinh:

Thưa bà, việc vận chuyển vũ khí và lương thực lúc đó chắc hẳn rất khó khăn. Bà có thể kể cho chúng cháu nghe những gian khổ mà bà và đồng đội đã trải qua không ạ?

Bà Đăm:

Khó khăn thì nhiều lắm cháu.

Ngày ấy chưa có đường như bây giờ. Chúng bà phải đi bộ băng rừng, vượt suối, leo núi hàng chục cây số.

Mỗi người gùi trên lưng hàng chục kilôgam gạo hoặc đạn dược.

Có những hôm trời mưa rất lớn, đường trơn, nhiều người bị ngã nhưng vẫn cố đứng dậy để tiếp tục đi vì biết rằng phía trước bộ đội đang chờ từng bao gạo, từng viên đạn.

Học sinh:

Trong quá trình làm nhiệm vụ, điều gì khiến bà nhớ nhất cho đến tận hôm nay?

Bà Đăm:

Điều bà nhớ nhất là tinh thần đoàn kết.

Mọi người luôn giúp đỡ nhau.

Ai mệt thì người khác gùi giúp.

Có khi phải đi suốt đêm để tránh máy bay và sự phát hiện của địch.

Dù rất đói và rất mệt nhưng không ai bỏ cuộc, bởi ai cũng mong góp sức để chiến thắng đến gần hơn.

Học sinh:

Có lúc nào bà cảm thấy sợ hãi hoặc muốn dừng lại không ạ?

Bà Đăm:

Nói không sợ thì không đúng.

Ai cũng sợ bom đạn, sợ hy sinh.

Nhưng nghĩ đến quê hương, nghĩ đến bộ đội đang chiến đấu ngoài mặt trận thì bà và đồng đội lại động viên nhau tiếp tục lên đường.

Lúc ấy, ai cũng chỉ có một mong muốn là đất nước sớm hòa bình.

Học sinh:

Theo bà, công việc vận chuyển vũ khí và lương thực có ý nghĩa như thế nào đối với Chiến thắng Tà Mực?

Bà Đăm:

Muốn đánh thắng thì bộ đội phải có vũ khí và lương thực.

Những người làm công tác hậu cần tuy không trực tiếp cầm súng chiến đấu nhưng cũng góp phần rất quan trọng.

Mỗi chuyến gùi hàng đến nơi an toàn là thêm sức mạnh cho bộ đội ngoài chiến trường.

Bà luôn tự hào vì mình đã góp một phần nhỏ bé cho chiến thắng của quê hương.

Học sinh:

Là thế hệ trẻ hôm nay được sống trong hòa bình, chúng cháu cần làm gì để xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ đi trước, thưa bà?

Bà Đăm:

Các cháu phải chăm chỉ học tập, yêu quê hương, giữ gìn bản sắc dân tộc và biết trân trọng hòa bình.

Đừng quên những người đã hy sinh để đất nước có ngày hôm nay.

Đó là cách tri ân ý nghĩa nhất.

Học sinh:

Cháu xin chân thành cảm ơn bà Đinh Thị Đăm đã dành thời gian chia sẻ những câu chuyện vô cùng xúc động.

Qua cuộc trò chuyện hôm nay, chúng cháu hiểu rằng phía sau mỗi chiến thắng không chỉ có những người cầm súng nơi tiền tuyến mà còn có biết bao con người thầm lặng ngày đêm vận chuyển từng bao gạo, từng khẩu súng, từng viên đạn vượt núi băng rừng.

Những câu chuyện ấy sẽ luôn là bài học quý giá để thế hệ trẻ chúng cháu thêm yêu quê hương, biết ơn các thế hệ cha anh và cố gắng học tập, rèn luyện để góp phần xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp.

Xin kính chào và hẹn gặp lại!

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NHỮNG ĐÓNG GÓP THẦM LẶNG TRONG CHIẾN THẮNG TÀ MỰC-SƠN TÂY- QUẢNG NGÃI | Câu chuyện thời hoa lửa