Cựu Thanh niên xung phong

Những Dòng Nhật Ký Trên Đồi Lửa

Câu chuyện kể lại ký ức của Nguyễn Văn Hòa, một người lính trẻ từng trải qua những năm tháng chiến tranh khốc liệt. Qua những trang nhật ký viết vội giữa tiếng bom và khói lửa, anh ghi lại tình đồng đội, nỗi nhớ quê nhà và khát vọng hòa bình. Những dòng chữ giản dị ấy trở thành chứng nhân cho một thời hoa lửa – nơi con người dù ở ranh giới sinh tử vẫn giữ trọn niềm tin và tình người.

Lai Châu10/03/2026Tòng Thị Hạnh (Trường Mầm non Trung Đồng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm 1972, đồi Cát Trắng rung chuyển bởi những đợt pháo kích liên hồi. Trong căn hầm đất nhỏ, Nguyễn Văn Hòa, khi ấy mới hai mươi tuổi, cẩn thận gấp cuốn sổ tay đã sờn góc. Đó là cuốn nhật ký anh luôn mang theo bên mình. “Ngày thứ 83 ở đồi… Bom rơi cả buổi chiều. Nhưng anh em vẫn cười, vẫn chia nhau từng ngụm nước,” anh viết. Hòa vốn là chàng trai từ một làng nhỏ ven sông. Trước khi lên đường nhập ngũ, mẹ chỉ kịp dúi vào tay anh chiếc khăn tay và dặn:
“Đi đâu cũng nhớ mình là người tử tế, con nhé.” Trong chiến trường, lời dặn ấy trở thành điều anh luôn ghi nhớ. Khi đồng đội bị thương, Hòa là người cõng họ qua những con dốc trơn bùn. Khi ai đó nhớ nhà, anh lại mở cuốn sổ đọc vài dòng thơ vụng về mình viết. Một đêm mưa, pháo sáng rực cả bầu trời. Đơn vị của Hòa phải giữ ngọn đồi đến cùng. Tiếng súng nổ, đất đá văng tung tóe. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi giữa hai đợt tấn công, Hòa lại mở sổ: “Không biết ngày mai ra sao. Nhưng nếu ai đó đọc được những dòng này, hãy nhớ rằng chúng tôi đã từng sống ở đây, đã từng hy vọng về một ngày đất nước yên bình.” Rạng sáng hôm sau, trận chiến kết thúc. Ngọn đồi vẫn còn đứng đó, phủ đầy khói và đất cháy. Nhiều năm sau, khi hòa bình trở lại, cuốn nhật ký của Hòa được giữ lại như một kỷ vật. Những trang giấy đã ố vàng, nhưng từng dòng chữ vẫn nhắc người đọc nhớ rằng:
giữa một thời hoa lửa, có những con người bình dị đã sống, chiến đấu và mơ về hòa bình bằng cả trái tim mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn