Những dòng thư trong túi áo người lính
Chiều cuối năm, đoàn viên phường Nam Đông Hà tổ chức chuyến thăm các cựu chiến binh tại tổ dân phố. Trong căn nhà nhỏ có mùi gỗ cũ và ánh đèn vàng, ông Bảy – cựu chiến sĩ Trường Sơn năm xưa – ngồi chậm rãi mở chiếc hộp sắt đã hoen màu thời gian. Đó là vật mà ông luôn mang theo trong chiến tranh, nhưng gần như chưa từng kể cho ai. Chiếc hộp mở ra, bên trong là xấp thư nhỏ, giấy đã ố vàng. Một bạn đoàn viên rụt rè hỏi: — Dạ… đây là thư nhà gửi cho ông ạ? Ông Bảy mỉm cười, ánh mắt xa xăm: — Không
Chiều cuối năm, đoàn viên phường Nam Đông Hà tổ chức chuyến thăm các cựu chiến binh tại tổ dân phố. Trong căn nhà nhỏ có mùi gỗ cũ và ánh đèn vàng, ông Bảy – cựu chiến sĩ Trường Sơn năm xưa – ngồi chậm rãi mở chiếc hộp sắt đã hoen màu thời gian. Đó là vật mà ông luôn mang theo trong chiến tranh, nhưng gần như chưa từng kể cho ai.
Chiếc hộp mở ra, bên trong là xấp thư nhỏ, giấy đã ố vàng. Một bạn đoàn viên rụt rè hỏi:
— Dạ… đây là thư nhà gửi cho ông ạ?
Ông Bảy mỉm cười, ánh mắt xa xăm:
— Không phải của gia đình. Đây là thư của một cô bé tôi chưa từng gặp.
Cả nhóm im lặng lắng nghe.
Ông kể, vào năm 1972, đơn vị ông đóng tại điểm trọng yếu, bom đạn ngày nào cũng réo. Một lần nhận tiếp tế, ông được phát theo một lá thư nhỏ. Lá thư của cô bé học sinh lớp 7 ở vùng Bình Trị Thiên, chỉ viết vỏn vẹn: “Cháu không biết chú là ai, nhưng cháu mong chú bình an trở về.”
Ông giữ lá thư ấy bên ngực suốt nhiều năm. Mỗi lần hành quân xuyên rừng, gặp mưa bom hoặc đói rét, ông lại lấy ra đọc, tự nhủ phải sống để trở về. Những lá thư tiếp theo từ nhiều học sinh khác trong phong trào “Em viết cho anh chiến sĩ” trở thành sức mạnh vô hình đỡ ông đứng dậy trong những thời khắc ngặt nghèo nhất.
Một bạn đoàn viên lặng người hỏi:
— Ông có gặp lại người viết thư không ạ?
Ông Bảy lắc đầu.
— Không biết em ấy bây giờ ở đâu. Nhưng cháu biết không, có những người không cần gặp cũng có thể cứu mình một lần trong đời.
Căn phòng bỗng yên tĩnh, chỉ còn tiếng gió ngoài hiên. Mỗi đoàn viên hôm ấy tự nhận ra rằng: đôi khi một lời động viên giản dị nhất cũng có thể trở thành sức mạnh của “thời hoa lửa”.


