NHỮNG DÒNG THƯ VIẾT TRONG LÒNG ĐẤT
Tác giả : Phạm Thị Phương Anh
Mùa hè năm 1972, Thành cổ Quảng Trị trở thành một trong những chiến trường khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Suốt 81 ngày đêm, biết bao người lính đã chiến đấu và hy sinh để giữ từng tấc đất quê hương. Nhiều người ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo những ước mơ chưa kịp hoàn thành và những lời yêu thương chưa kịp gửi về hậu phương.
Năm 1999, trong quá trình thi công hệ thống thoát nước gần khu vực Bảo tàng Thành cổ Quảng Trị, một căn hầm cũ được phát hiện. Bên trong là 5 bộ hài cốt của những người lính đã nằm lại dưới lòng đất suốt 27 năm. Đặc biệt, một bộ hài cốt vẫn giữ chặt chiếc xắc cốt trước ngực.
Trong chiếc xắc cốt ấy có một cuốn sổ tay Đảng viên, ba lá thư và một cuốn nhật ký. Những trang giấy đã bạc màu, nhòe nước nhưng vẫn lưu lại những dòng chữ cuối cùng của Đại úy Lê Binh Chủng, Tiểu đoàn phó Tiểu đoàn 3, Bộ đội địa phương tỉnh Quảng Trị.
Đầu tháng 8/1972, căn hầm nơi năm người lính trú ẩn bị bom đánh sập. Không nước uống, không lương thực, thiếu dưỡng khí, từng người lần lượt hy sinh. Nhưng Đại úy Chủng vẫn cố gắng sống thêm từng ngày. Trong bóng tối, ông dùng chiếc đèn pin ít ỏi để ghi lại tình cảnh của đồng đội và đọc những lá thư của người vợ – chị Phan Thị Biển Khơi.
Ông đọc thư thật chậm, vừa để tiết kiệm pin, vừa để dành lại những lời yêu thương cuối cùng. Đến khi những người đồng đội lần lượt ra đi, ông chỉ còn lại một mình.
Ngày 7/8/1972, ánh đèn pin cạn nguồn. Ông viết những dòng cuối cùng, gói thư và nhật ký lại, đặt vào chiếc xắc cốt rồi ôm chặt trước ngực. Ông ra đi trong tư thế ngồi tựa vào vách hầm.
Trong xắc cốt còn một bức thư chưa kịp gửi cho người vợ đang mang thai. Ông nhắn nhủ nếu mình hy sinh, vợ hãy mạnh mẽ và kể cho đứa con về người cha mà nó chưa từng được gặp.
Nhiều năm sau, những dòng chữ ấy được trao lại cho mẹ con chị Biển Khơi. Một người cha đã không kịp nhìn thấy con, nhưng đã để lại tình yêu của mình trong từng con chữ.
Những lá thư từ Thành cổ hôm nay không chỉ là kỷ vật chiến tranh. Đó là tiếng nói của một thế hệ đã sống, yêu thương và hy sinh đến tận giây phút cuối cùng.



