Những đường dây giữa lửa đạn – ký ức người lính thông tin Phạm Văn Trình
Những đường dây giữa lửa đạn – ký ức người lính thông tin Phạm Văn Trình
Giữa những ký ức không dễ gọi tên của một thời bom đạn, ông Phạm Văn Trình (sinh năm 1955), người con của vùng đất Nam Định cũ, vẫn nhớ rõ một buổi sáng đặc biệt – buổi sáng mà tiếng súng biên giới phía Bắc vang lên, mở đầu cho những tháng ngày không thể nào quên trong cuộc đời người lính.
“Được lệnh là đi ngay…”, ông kể, giọng chậm rãi. Khi ấy, đơn vị đang đóng quân ở Phú Thọ. Chỉ sau một đêm, những chuyến xe quân sự đã đưa ông cùng đồng đội ngược lên các điểm nóng như Mường Khương, Bát Xát (Lào Cai) – nơi chiến sự đang diễn ra ác liệt. Không phải là người trực tiếp cầm súng nơi tuyến đầu, ông thuộc binh chủng thông tin – một lực lượng thầm lặng nhưng giữ vai trò đặc biệt quan trọng: đảm bảo mạch liên lạc thông suốt cho toàn bộ hệ thống chỉ huy.
Trong ký ức của ông, chiến trường không chỉ là tiếng súng, mà còn là những hành trình nối dài theo bước chân của sở chỉ huy. “Cứ tư lệnh quân khu đi đến đâu, mình phải theo đến đó”, ông nói. Công việc của ông và đồng đội là “giải dây” – kéo dây điện thoại hữu tuyến, mắc từng đường dây qua từng địa điểm, từng căn nhà, để đảm bảo thông tin liên lạc giữa các mặt trận luôn thông suốt.
Từ Bát Xát, Mường Khương đến những địa danh nóng bỏng như Vị Xuyên (Hà Giang), Phong Thổ (Lai Châu)… tất cả đều nằm trong hệ thống liên lạc mà họ phục vụ. Những cây cầu nơi biên giới Pha Long, nơi một bên là đất Việt, bên kia là đất Trung Quốc, từng chứng kiến bom đạn cày xới, cũng là nơi những đường dây thông tin phải vượt qua trong điều kiện vô cùng hiểm nguy.
Không có công nghệ hiện đại, không có những thiết bị tối tân như hôm nay, người lính thông tin khi ấy chỉ có những cuộn dây, chiếc điện thoại bàn và một tổng đài đơn sơ. Nhưng chính từ những điều giản dị ấy, họ đã tạo nên “mạch máu” của chiến trường. “Dây đứt thì nối, chập thì sửa. Sở chỉ huy di chuyển thì mình cũng phải di chuyển theo, mắc lại từ đầu”, ông kể. Công việc tưởng chừng lặng lẽ, lặp đi lặp lại, nhưng lại quyết định sự sống còn của những mệnh lệnh nơi chiến tuyến.
Chiến tranh trong lời ông không nhiều chi tiết kịch tính. Ông nói về những lần “rút lên, rút xuống”, những chuyến đi liên tục theo sở chỉ huy, những ngày ăn uống giản dị, công việc đều đều. Nhưng chính sự “đều đều” ấy lại phản ánh một thực tế khốc liệt: chiến tranh không chỉ là những trận đánh, mà còn là sự bền bỉ, âm thầm giữ vững từng vị trí, từng đường dây, từng tín hiệu liên lạc.
Điều đặc biệt là khi được hỏi về kỷ niệm đáng nhớ nhất, ông chỉ cười nhẹ: “Không có kỷ niệm nào nhất cả… cứ thế mà làm thôi.” Có lẽ, với thế hệ của ông, mọi ký ức đều hòa vào nhau – giản dị, không màu mè, nhưng lại thấm đẫm tinh thần trách nhiệm và sự hy sinh.
Hơn bốn mươi năm đã trôi qua, người lính năm xưa nay đã ở tuổi xế chiều. Những đường dây thông tin ngày ấy đã được thay bằng công nghệ hiện đại, nhưng ký ức về một thời “giải dây giữa lửa đạn” vẫn còn nguyên vẹn. Đó không chỉ là câu chuyện của riêng ông Phạm Văn Trình, mà còn là lát cắt chân thực về những con người thầm lặng phía sau chiến trường – những người đã góp phần giữ vững từng tấc đất biên cương bằng chính sự kiên trì và trách nhiệm của mình.
Trong dòng chảy ký ức ấy, không có những lời lẽ hào nhoáng, chỉ có một điều đọng lại rõ ràng: ở bất cứ vị trí nào, dù là nơi tuyến đầu hay phía sau sở chỉ huy, mỗi người lính đều là một mắt xích không thể thiếu trong hành trình bảo vệ Tổ quốc.



