Cựu chiến binh

Những giọt nước mắt sau trận đánh

Sau những ngày chiến đấu căng thẳng, tôi cứ nghĩ khi mọi việc tạm lắng, anh em chúng tôi sẽ vui mừng thật lớn. Nhưng không.

Nghệ An27/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
Những giọt nước mắt sau trận đánh

Sau những ngày chiến đấu căng thẳng, tôi cứ nghĩ khi mọi việc tạm lắng, anh em chúng tôi sẽ vui mừng thật lớn.

Nhưng không.

Chiều hôm ấy, khi tin chiến thắng được truyền đến, nhiều người chỉ ngồi im.

Không phải vì không vui.

Mà bởi trong niềm vui ấy có cả nỗi nhớ những người đồng đội đã không còn bên cạnh.

Tôi ngồi bên một chiến hào, nhìn những người lính xung quanh.

Có người lau vội khuôn mặt.

Có người cúi xuống thật lâu.

Một đồng đội nói nhỏ:

— Mình thắng rồi...

Rồi anh không nói tiếp được.

Tôi hiểu.

Chúng tôi đã cùng nhau đi qua những ngày tháng khó khăn. Cùng hành quân, cùng đào công sự, cùng chia nhau từng bữa cơm và từng ngụm nước.

Vậy mà đến ngày chiến thắng, có những người không còn ở đây.

Tôi nhớ đến anh Bình, người từng đi cùng tôi trong những ngày đầu.

Anh hay kể chuyện quê nhà.

Mỗi khi anh em mệt, anh lại nói:

— Cố lên, rồi có ngày chúng ta cùng về quê.

Câu nói ấy ngày trước nghe rất bình thường.

Nhưng sau chiến thắng, tôi mới thấy nó day dứt đến thế.

Tôi lấy trong túi áo ra một mảnh giấy nhỏ.

Đó là vài dòng anh Bình từng viết về gia đình.

Tôi giữ lại từ những ngày trước.

Tôi nhìn mảnh giấy rất lâu.

Một người đồng đội ngồi cạnh hỏi:

— Cậu nhớ anh Bình à?

Tôi gật đầu.

Anh ấy không nói gì nữa.

Chỉ đặt bàn tay lên vai tôi.

Trong chiến tranh, có những lúc một cái nắm tay hay một ánh mắt cũng đủ thay cho rất nhiều lời.

Xung quanh chúng tôi, những người lính cũng đang nhớ về đồng đội.

Có người nhắc tên một người bạn.

Có người kể một câu chuyện cũ.

Có người ngồi lặng lẽ nhìn về phía xa.

Không ai muốn làm niềm vui chiến thắng trở nên buồn bã.

Nhưng chúng tôi hiểu rằng chiến thắng càng quý giá thì càng phải nhớ đến những người đã góp phần tạo nên nó.

Tối hôm ấy, chúng tôi có một bữa ăn đơn giản.

Không khí khác hẳn những ngày trước.

Mọi người nói chuyện nhiều hơn.

Có tiếng cười.

Nhưng đôi lúc, câu chuyện lại dừng lại khi ai đó nhắc đến một người không còn nữa.

Tôi nhớ một đồng đội nói:

— Sau này về quê, tôi sẽ kể cho con cháu nghe về những người đã cùng mình chiến đấu.

Tôi đáp:

— Phải kể.

Bởi nếu không kể, những kỷ niệm ấy sẽ dần phai đi.

Nhiều năm sau, tôi trở lại Điện Biên.

Đứng giữa vùng đất từng diễn ra những trận chiến năm xưa, tôi vẫn nhớ những giọt nước mắt của ngày chiến thắng.

Ngày ấy, tôi còn trẻ.

Tôi chỉ hiểu rằng chúng tôi đã thắng.

Sau này tôi mới hiểu sâu hơn:

Một chiến thắng không chỉ có tiếng reo vui. Nó còn có những giọt nước mắt dành cho những người đã hy sinh tuổi trẻ của mình.

Và chính những giọt nước mắt ấy nhắc chúng ta phải biết trân trọng hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Những giọt nước mắt sau trận đánh | Câu chuyện thời hoa lửa