NHỮNG GIỌT NƯỚC MÁU RƠI – MỘT THỜI HOA LỬA
CHI ĐOÀN TRƯỜNG MẦM NON PHƯỚC HỘI
HỌ TÊN: ĐƯỜNG MỸ LINH
NHỮNG GIỌT NƯỚC MÁU RƠI – MỘT THỜI HOA LỬA
“Có những giọt nước mắt rơi vì đau thương. Có những giọt mồ hôi rơi vì lao động. Nhưng cũng có những giọt máu đã rơi để đất nước được nở hoa trong hòa bình...”
Tôi là một đoàn viên trẻ, đồng thời là Bí thư Chi đoàn Trường Mầm non Phước Hội. Mỗi ngày đến trường, tôi được nghe tiếng trẻ thơ cười vang trong sân trường, được nhìn những đôi mắt trong veo hồn nhiên, được sống giữa sự bình yên của quê hương. Nhưng chính sự bình yên ấy lại khiến tôi càng trân quý hơn những trang sử hào hùng mà cha ông đã viết nên bằng máu, nước mắt và cả tuổi thanh xuân.
Một chiều tháng Bảy, khi cùng đoàn viên trong chi đoàn đến dâng hương tại nghĩa trang liệt sĩ, trước những hàng bia trắng lặng im dưới hàng cây xanh, tôi chợt tự hỏi: Điều gì đã khiến những chàng trai, cô gái tuổi mười tám, đôi mươi sẵn sàng rời bỏ gia đình để bước vào lửa đạn?
Có lẽ câu trả lời nằm trong hai tiếng Tổ quốc.
Tôi nhắm mắt lại. Trong tâm trí, từng thước phim lịch sử như hiện về...
Đó là những năm tháng chiến tranh khốc liệt. Núi rừng rung chuyển bởi tiếng bom. Những con đường đỏ au bụi đất ngày đêm oằn mình dưới mưa bom bão đạn. Đoàn Thanh niên xung phong nối nhau ra mặt trận.
Họ còn rất trẻ.
Có người vừa rời mái trường.
Có người chưa kịp nói lời yêu.
Có người còn chưa một lần mặc bộ quần áo mới mẹ may.
Thế nhưng tất cả đều khoác lên mình màu áo xanh của tuổi trẻ, mang theo niềm tin rằng nếu mình ngã xuống thì đất nước sẽ đứng lên.
Ngày ấy, mỗi chuyến xe ra tiền tuyến đều phải đi qua những "tọa độ lửa". Bom vừa ngớt, các đội Thanh niên xung phong lập tức lao ra san lấp hố bom, kéo xe, mở đường.
Không ai biết quả bom tiếp theo sẽ rơi lúc nào.
Không ai biết mình có thể sống đến ngày mai.
Nhưng chưa bao giờ họ lùi bước.
Có những đêm, ánh pháo sáng xé toạc bầu trời.
Có những buổi sáng, đồng đội gọi nhau mà không còn tiếng trả lời.
Có những bàn tay còn nắm chặt chiếc cuốc, chiếc xẻng.
Có những cuốn sổ tay còn dang dở những dòng nhật ký:
“Nếu ngày mai tôi không trở về, xin hãy xem tuổi trẻ của tôi đã hòa vào màu cờ đỏ”
Rồi những giọt máu đầu tiên thấm xuống đất.
Một người ngã xuống.
Hai người ngã xuống.
Rồi nhiều người nữa...
Máu hòa cùng đất đỏ.
Đất đỏ nở thành những con đường.
Những con đường đưa đoàn xe ra tiền tuyến.
Những con đường dẫn đến ngày toàn thắng.
Những giọt máu ấy không hề vô nghĩa.
Chúng đã hóa thành màu đỏ của lá cờ Tổ quốc tung bay trong ngày đất nước thống nhất.
Tôi mở mắt.
Khói hương vẫn nghi ngút.
Những hàng bia vẫn lặng im.
Nhưng dường như tôi nghe được tiếng bước chân của một thời hoa lửa.
Tiếng cuốc bổ xuống mặt đường.
Tiếng gọi đồng đội.
Tiếng hát vang giữa bom rơi:
"Đường ra trận mùa này đẹp lắm..."
Họ đã sống một tuổi trẻ rực rỡ nhất.
Không phải bằng những lời hứa.
Mà bằng chính máu của mình.
Tôi cúi đầu thật lâu trước anh linh các anh hùng liệt sĩ.
Là một đoàn viên trẻ, tôi hiểu mình không phải cầm súng như thế hệ đi trước. Thế hệ hôm nay có một mặt trận khác: học tập, lao động, cống hiến, bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng, gìn giữ bản sắc văn hóa dân tộc, xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.
Là Bí thư Chi đoàn Trường Mầm non Phước Hội, tôi càng nhận thức rõ trách nhiệm của mình trong việc giáo dục truyền thống cho đoàn viên và gieo những hạt mầm yêu nước cho các em nhỏ. Mỗi hoạt động “Đền ơn đáp nghĩa”, mỗi buổi kể chuyện lịch sử, mỗi lần các em nhỏ hát Quốc ca hay nâng niu lá cờ Tổ quốc đều là cách để ngọn lửa yêu nước được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.
Tôi luôn tin rằng giáo dục lòng biết ơn không bắt đầu từ những điều lớn lao, mà bắt đầu từ những câu chuyện giản dị về những con người bình dị đã dám hy sinh vì độc lập dân tộc.
Đó chính là cách để những “giọt máu” năm xưa tiếp tục nở thành những bông hoa đẹp trong tâm hồn thế hệ trẻ hôm nay.
Thời gian có thể phủ bụi lên chiến hào.
Những hố bom rồi sẽ đầy cỏ.
Những con đường năm xưa đã trở thành những đại lộ rộng mở.
Nhưng có một điều không bao giờ phai nhạt.
Đó là ký ức về một thời hoa lửa.
Là những người thanh niên đã gửi tuổi xuân vào đất mẹ.
Là những giọt máu đã nhuộm đỏ màu cờ Tổ quốc.
Hôm nay, giữa cuộc sống hòa bình, mỗi đoàn viên trẻ chúng ta không chỉ biết ơn bằng lời nói mà phải biết sống đẹp hơn, học tập tốt hơn, cống hiến nhiều hơn để xứng đáng với sự hy sinh ấy.
Bởi hòa bình không phải là điều tự nhiên có được.
Hòa bình được đánh đổi bằng biết bao giọt máu của những người trẻ đã ngã xuống.
Và chừng nào ngọn lửa yêu nước còn cháy trong trái tim thế hệ hôm nay, thì “Những giọt nước máu rơi – Một thời hoa lửa” sẽ mãi là bản anh hùng ca bất tử, soi sáng con đường để tuổi trẻ Việt Nam tiếp tục viết nên những trang sử mới bằng trí tuệ, lòng nhân ái và khát vọng cống hiến cho Tổ quốc.



