Bài viết

NHỮNG HÙNG BINH HOÀNG SA – TƯỢNG ĐÀI BIỂN ĐẢO TỪ CÙ LAO RE (LÝ SƠN – QUẢNG NGÃI)

Quảng Ngãi19/08/2026Xã Thiện Tín (Đoàn xã Thiện Tín)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Từ ngàn xưa, trên hòn đảo Lý Sơn (Cù Lao Re) lộng gió của Quảng Ngãi, những người con đất Việt đã mang trong mình sứ mệnh thiêng liêng với biển trời Tổ quốc. Dưới thời các chúa Nguyễn và triều Nguyễn, mỗi năm lại có 70 nam nhi kiên cường của các họ tộc trên đảo được tuyển chọn vào "Đội Hoàng Sa". Họ ra đi trên những chiếc ghe câu nhỏ bé, đạp trên sóng dữ Đại Dương để đo đạc hải trình, dựng mộc bài, cắm mốc chủ quyền tại hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Mỗi chuyến hải trình là một trận chiến sinh tử không cân sức với thiên nhiên hà khắc. Những con tàu gỗ mỏng manh phải đối mặt với những giông bão cuồng phong đột ngột, những luồng hải lưu xoáy ngầm hung hãn có thể nhấn chìm tất cả xuống đáy biển sâu chỉ trong chớp mắt. Nắng cháy da thịt, thiếu nước ngọt trầm trọng và bệnh tật rình rập triệt hạ sức lực của những người lính đảo. Tuy nhiên, vượt lên trên mọi thử thách tàn khốc của đại dương, các hùng binh Hoàng Sa vẫn kiên cường rẽ sóng tiến về phía trước. Họ tỉ mỉ dùng thước đo độ sâu mực nước, thu lượm hải vật, vẽ nên những tấm bản đồ biển đảo đầu tiên và dựng các cột mốc bằng gỗ trác khẳng định lãnh thổ quốc gia. Mỗi người lính khi rời bờ đều chuẩn bị sẵn cho mình một chiếc chiếu, nẹp tre và dây buộc – tấm áo liệm sẵn nếu chẳng may bỏ mạng giữa trùng dương bao la. Khi một đồng đội trút hơi thở cuối cùng, thân xác họ được bọc trong chiếu cói, buộc chặt nẹp tre kèm theo một thẻ gỗ ghi rõ tên tuổi, quê quán rồi thả xuống biển khơi với hy vọng sóng biển sẽ đưa họ trở về đất mẹ Quảng Ngãi. Nhiều hải trình lượt đi có đủ bảy mươi người, nhưng lượt về chỉ còn lại vài mươi con người xơ xác, gầy guộc vì bão tố. Sự hy sinh thầm lặng của họ kéo dài suốt hàng trăm năm không một chút nao núng. Chiến công lặng thầm mà phi thường ấy đã đặt những cột mốc chủ quyền bằng máu và xương thịt, viết nên thiên hùng ca bất tử về bản lĩnh giữ biển của người dân Quảng Ngãi.

Khi tiết tháng Ba âm lịch gõ cửa, tiếng ốc biển rúc lên từng hồi âm vang cả một vùng trời Cù Lao Re, báo hiệu giờ xuất phát thiêng liêng của những người con quả cảm. Trước khi buông neo ra khơi, các tộc họ trên đảo lại trang trọng tổ chức Lễ khao lề thế thân, cúng tế hình nhân bằng đất sét để cầu mong thần linh che chở cho những người lính vượt qua muôn vàn giông bão. Những lá cờ đỏ sao vàng cùng sắc cờ triều đình tung bay phấp phới trên đỉnh cột buồm, soi rực ánh mắt hừng hực quyết tâm của hàng chục nam nhi Đại Việt. Dù biết phía trước là ngàn trùng hiểm nguy và ranh giới sinh tử mỏng manh, không một ai chùn bước hay ngoảnh đầu do dự. Những chiếc ghe bầu rẽ sóng cuồn cuộn, lao thẳng ra giữa biển khơi mênh mông với khí thế hiên ngang, coi đầm lầy hay đại dương bao la cũng là bãi chiến trường bảo vệ bờ cõi. Giữa muôn trùng sóng vỗ, tiếng hò vượt biển vang lên át cả tiếng gầm rú của gió bão, tiếp thêm sức mạnh cho những bàn tay đang ghì chặt bánh lái. Khi đặt chân lên từng rạn đá ngầm hoang sơ ở Hoàng Sa và Trường Sa, họ thành kính khắc ghi danh xưng Đại Việt lên từng cột mốc gỗ, khẳng định đanh thép chủ quyền lãnh thổ bất khả xâm phạm. Mỗi tấc đá, mỗi rạn san hô nơi đốm đảo xa xôi đều in hằn dấu chân, mồ hôi và cả máu tươi của những người con đất Quảng. Có những đêm dông bão cuộn trào, cả hạm đội nhỏ bé phải gồng mình chống chọi với những ngọn sóng cao như tòa nhà giội xuống thân tàu gầm rống. Trong gian tàn, họ nắm chặt tay nhau thề quyết bảo vệ mộc bài và hải trình bằng chính mạng sống của mình. Dù thân xác có vĩnh viễn nằm lại dưới đáy đại dương sâu thẫm, tinh thần và chí khí của họ vẫn hóa thành những ngọn hải đăng bất tử soi sáng biển trời quê hương. Sự hy sinh ngút trời ấy đã trở thành huyền thoại, tạc nên tượng đài hùng vĩ nhất về lòng yêu nước và bản lĩnh giữ biển thiêng liêng của dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn