Cựu chiến binh

Những khó khăn khi hành quân

Những khó khăn khi hành quân

04/02/2026Vũ Đức Anh Tuấn (xã Định Hòa)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Phạm Ngọc Luyện, người lính của C1, D98, E48. Trong đời quân ngũ, tôi đã trải qua nhiều nhiệm vụ khác nhau, nhưng những cuộc hành quân dài ngày vẫn là ký ức in đậm nhất. Đó là những ngày mà mỗi bước chân đều nặng trĩu, mỗi mét đường đi qua đều phải đổi bằng mồ hôi, ý chí và sự động viên thầm lặng của đồng đội.

Ngày nhận lệnh hành quân, ai cũng hiểu phía trước sẽ là một chặng đường gian nan. Ba lô nặng trĩu trên vai, súng đạn, lương thực, tư trang đủ cho nhiều ngày. Khi còn đứng trong đội hình, tôi chưa cảm nhận hết sức nặng ấy. Chỉ đến khi bước đi những bước đầu tiên, vai tôi mới bắt đầu ê ẩm, dây ba lô hằn sâu vào da thịt.

Đường hành quân chủ yếu là đường rừng. Có đoạn trơn trượt vì mưa, có đoạn toàn đá tai mèo sắc cạnh. Trời nắng thì nóng hầm hập, hơi đất bốc lên khiến người mệt lả. Trời mưa thì quần áo ướt sũng, giày nặng như đeo đá. Chúng tôi đi trong im lặng, giữ đội hình, chỉ nghe tiếng thở đều và tiếng bước chân nối nhau không dứt.

Khó khăn lớn nhất không chỉ là địa hình, mà là sức chịu đựng của mỗi người. Có lúc tôi thấy chân mình như không còn là của mình nữa. Mỗi lần nhấc lên là một lần đau. Vai mỏi, lưng căng cứng, mồ hôi hòa với bụi đất, chảy rát cả mắt. Trong đầu tôi thoáng qua ý nghĩ muốn dừng lại, nhưng nhìn sang bên cạnh, thấy đồng đội vẫn bước đều, tôi lại tự nhủ không được chùn bước.

Những lúc nghỉ ngắn ven đường là khoảng thời gian quý giá. Chúng tôi đặt ba lô xuống, ngồi bệt bên gốc cây, uống vội ngụm nước. Có người tranh thủ xoa bóp chân, có người chỉ lặng im thở sâu lấy lại sức. Nghỉ không lâu, tiếng lệnh lại vang lên, cả đội hình lại đứng dậy tiếp tục đi. Mệt là thế, nhưng không ai kêu ca. Ai cũng hiểu, chậm một người là ảnh hưởng cả đơn vị.

Có hôm hành quân trong đêm. Trời tối, đường rừng chỉ thấy lờ mờ trước mắt. Chúng tôi phải bám sát người đi trước để không lạc đội hình. Đêm yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng côn trùng và nhịp tim của chính mình. Mệt mỏi dâng cao, nhưng không khí nghiêm túc của đội hình khiến tôi tỉnh táo hơn. Tôi hiểu rằng, trong những lúc như vậy, kỷ luật chính là thứ giữ chúng tôi an toàn.

Điều giúp tôi vượt qua những khó khăn ấy chính là tình đồng đội. Khi thấy ai đó thấm mệt, người khác sẵn sàng san sẻ phần nặng hơn. Một câu nhắc nhở, một cái vỗ vai cũng đủ để tiếp thêm sức lực. Không cần nói nhiều, chỉ cần nhìn nhau là hiểu. Chính sự gắn bó ấy đã giúp chúng tôi đi hết những chặng đường tưởng chừng không thể.

Khi kết thúc cuộc hành quân, đặt ba lô xuống, tôi mới cảm nhận rõ toàn thân đau nhức. Nhưng trong lòng lại có một niềm tự hào rất lặng. Tôi đã đi trọn chặng đường, đã vượt qua chính mình. Những khó khăn trên đường hành quân không chỉ rèn sức bền, mà còn rèn ý chí và tinh thần tập thể.

Giờ đây, khi nhớ lại những năm tháng ở C1, D98, E48, hình ảnh hiện lên rõ nhất trong tôi vẫn là những bước chân đều đặn trên con đường rừng dài hun hút. Gian khổ ấy đã trở thành một phần tuổi trẻ, giúp tôi trưởng thành và vững vàng hơn trong cuộc sống sau này.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Những khó khăn khi hành quân | Câu chuyện thời hoa lửa