.Những kỷ niệm về một thời "vào sinh ra tử"
Nhìn lại những trang ký ức về thời thanh xuân, lòng tôi – một người con của mảnh đất Quảng Phước sinh ngày 03/01/1952 – lại trào dâng niềm xúc động về một thời "hoa lửa" không thể nào quên. Năm 1972, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn cam go và quyết liệt nhất, ở tuổi 20 tràn đầy nhựa sống, tôi đã chọn dấn thân vào con đường cách mạng. Giữa lúc quê hương sục sôi ý chí chiến đấu, tôi lên đường với khát vọng được góp chút sức lực nhỏ bé của người phụ nữ vào sự nghiệp chung của dân tộc. Quãng thời gian từ năm 1972 đến 1973 tuy không dài về mặt thời gian, nhưng lại là những tháng ngày tôi luyện bản lĩnh thép trong khói lửa chiến tranh. Tôi vẫn nhớ như in những đêm thức trắng thực hiện nhiệm vụ, những lần băng qua làn mưa bom bão đạn để tiếp tế, liên lạc, hay những giây phút đối mặt với hiểm nguy cận kề nơi tuyến đầu. Trong hoàn cảnh khắc nghiệt ấy, chính tình đồng chí sắt son và tinh thần "Ba đảm đang" đã giúp những người con gái như chúng tôi vượt qua nỗi sợ hãi, giữ vững niềm tin vào ngày độc lập. Mỗi bát cơm sẻ nửa, mỗi lời động viên giữa giờ nghỉ giải lao đã trở thành sức mạnh vô biên. Dẫu thời gian tham gia trực tiếp chỉ vỏn vẹn hai năm, nhưng những kỷ niệm về một thời "vào sinh ra tử" ấy đã nhào nặn nên một Phan Thị Lam kiên trung, bất khuất. Đến tận bây giờ, ngọn lửa nhiệt huyết của những năm tháng ấy vẫn luôn cháy rực trong tim, là niềm tự hào vô giá mà tôi luôn trân trọng suốt cuộc đời.



