Khác

“Những ký ức đỏ lửa năm xưa”

Trong những năm tháng chiến tranh gian khổ của dân tộc, biết bao con người đã âm thầm hy sinh tuổi trẻ, hạnh phúc riêng để bảo vệ Tổ quốc. Với tôi, người để lại nhiều ấn tượng và sự kính phục nhất chính là ông Bảy – một cựu chiến binh sống gần nhà tôi. Mỗi lần nghe ông kể chuyện về những năm tháng “thời hoa lửa”, tôi càng hiểu hơn giá trị của hòa bình hôm nay. Ông Bảy năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi. Mái tóc bạc trắng, làn da sạm màu thời gian và đôi chân không còn nhanh nhẹn như trước. Thế nhưng

Đà Nẵng05/07/2026Nguyễn Thị Kim Khánh (Điện Bàn Đông)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh gian khổ của dân tộc, biết bao con người đã âm thầm hy sinh tuổi trẻ, hạnh phúc riêng để bảo vệ Tổ quốc. Với tôi, người để lại nhiều ấn tượng và sự kính phục nhất chính là ông Bảy – một cựu chiến binh sống gần nhà tôi. Mỗi lần nghe ông kể chuyện về những năm tháng “thời hoa lửa”, tôi càng hiểu hơn giá trị của hòa bình hôm nay.

Ông Bảy năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi. Mái tóc bạc trắng, làn da sạm màu thời gian và đôi chân không còn nhanh nhẹn như trước. Thế nhưng, mỗi khi nhắc đến những năm tháng chiến đấu, ánh mắt ông lại sáng lên đầy nghị lực. Ông thường nói rằng tuổi trẻ của ông gắn liền với khói lửa chiến tranh, với những cánh rừng Trường Sơn và những trận bom đạn ác liệt.

Ông sinh ra trong một gia đình nghèo ở miền Trung. Tuổi thơ của ông gắn với ruộng đồng, với những ngày thiếu ăn vì chiến tranh. Khi vừa tròn mười tám tuổi, nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc, ông tình nguyện lên đường nhập ngũ. Ngày chia tay gia đình, mẹ ông chỉ kịp gói cho con trai ít cơm nắm và dặn dò: “Ráng giữ gìn sức khỏe, đánh giặc rồi trở về.” Câu nói giản dị ấy đã theo ông suốt những năm tháng chiến đấu.

Ông kể rằng cuộc sống của người lính thời chiến vô cùng gian khổ. Có những ngày phải hành quân xuyên rừng nhiều giờ liền dưới mưa lớn, quần áo ướt sũng, chân phồng rộp nhưng không ai than vãn. Lương thực thiếu thốn, nhiều bữa chỉ có cơm vắt với muối mè. Đêm đến, mọi người mắc võng ngủ giữa rừng, luôn trong tâm thế sẵn sàng chiến đấu.

Điều khiến tôi xúc động nhất là những câu chuyện về tình đồng đội. Ông nói rằng giữa chiến trường ác liệt, người lính sống dựa vào nhau như anh em ruột thịt. Có lần đơn vị của ông bị bom đánh bất ngờ. Một người đồng đội đã lao ra cứu ông khỏi hầm sập, nhưng chính người ấy lại mãi mãi không trở về. Nhắc đến người bạn ấy, giọng ông chùng xuống, đôi mắt đỏ hoe. Ông bảo rằng dù chiến tranh đã qua rất lâu, nhưng ông vẫn không bao giờ quên những người đồng đội đã nằm lại nơi chiến trường.

Không chỉ chiến đấu nơi tiền tuyến, ông còn tham gia vận chuyển lương thực, thuốc men cho bộ đội. Những con đường Trường Sơn đầy bom đạn và hiểm nguy, nhưng ai cũng quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ. Ông kể có những đêm đoàn xe phải tắt hết đèn để tránh máy bay địch phát hiện, chỉ lần theo ánh trăng mờ mà đi. Có lúc bom nổ rất gần, đất đá tung lên mù mịt, nhưng mọi người vẫn tiếp tục tiến về phía trước.

Sau nhiều năm chiến đấu, ngày đất nước thống nhất cũng đến. Ông trở về quê hương với một vết thương ở chân và mang theo ký ức không thể nào quên về chiến tranh. Dù sức khỏe giảm sút, ông vẫn luôn sống lạc quan, chăm chỉ lao động và tích cực tham gia các hoạt động địa phương.

Ông thường kể cho thế hệ trẻ chúng tôi nghe về những năm tháng ấy không phải để kể công, mà để nhắc nhở rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao máu và nước mắt. Ông luôn dặn chúng tôi phải biết yêu quê hương, sống có trách nhiệm và cố gắng học tập để xây dựng đất nước.

Mỗi lần nghe ông kể chuyện, tôi càng thêm kính trọng thế hệ cha anh đi trước. Họ đã sống một thời tuổi trẻ thật đẹp – một thời “hoa lửa” đầy gian khổ nhưng cũng vô cùng anh hùng. Nhờ có sự hy sinh của những người lính như ông Bảy mà hôm nay chúng tôi được sống trong hòa bình, được học tập và theo đuổi ước mơ.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những câu chuyện của ông vẫn còn mãi như một ngọn lửa truyền cho thế hệ trẻ lòng yêu nước và niềm tự hào dân tộc. Với tôi, ông Bảy không chỉ là một cựu chiến binh, mà còn là biểu tượng của lòng dũng cảm, sự kiên cường và tinh thần bất khuất của con người Việt Nam trong những năm tháng thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn