Nhưng ký ức không bao giờ mất
Nhưng ký ức không bao giờ mất

Thời hoa lửa không chỉ có máu và nước mắt. Nó có cả những bến tàu thầm lặng như Vũng Rô, những con người âm thầm như ông Điểm – nơi mà ý chí không phải được thể hiện bằng những cuộc xung phong rực lửa, mà bằng sự kiên định giữa bóng tối, bằng việc giữ trọn một nhiệm vụ để góp vào sự toàn vẹn của đất nước.Ngày nay, khi đi trên những con đường bình yên của Hòa Hiệp, ít ai biết rằng hòa bình này từng được gìn giữ bằng những đêm biển lặng thinh, nơi bóng người hòa vào đá núi để hoàn thành một nhiệm vụ thầm lặng.
Nhưng ký ức không bao giờ mất.
Nó nằm trong lời kể, trong ánh mắt của những người đã sống qua tháng năm ấy.
Nó nằm trong những trang báo nhắc tên ông như “nhân chứng lịch sử bến tàu Không số” – một minh chứng rằng những đóng góp dù lặng lẽ vẫn được lịch sử khắc ghi.Ông đã sống qua những đêm biển Vũng Rô đầy hiểm nguy mà vẫn bình thản, vẫn kiên định. Còn ta, giữa những ngã rẽ của thời bình, cũng có thể học ở ông cách đứng thẳng trước lựa chọn của mình, dù ngày mai còn nhiều điều chưa kịp sáng tỏ. Bởi hành trình của một con người không được đo bằng tiếng ồn, mà bằng độ bền của những bước chân âm thầm nhưng chắc chắn.
Có khi, chỉ cần nhớ đến bóng dáng của ông năm ấy – giữa đêm tối, chỉ có sóng biển và lòng trung thành soi lối – là đủ để người trẻ hôm nay có thêm can đảm vượt qua những ngày mệt mỏi, những lần thất bại tưởng như muốn gục xuống. Bởi nếu một con người vô danh trong chiến tranh vẫn chọn cách sống đẹp, sống hết lòng, thì chúng ta càng có thêm lý do để sống tử tế, sống trọn vẹn giữa hòa bình.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.



