Cựu Thanh niên xung phong

Những ký ức không quên của cựu Thanh niên xung phong Lò Văn Khăm

Ông Lò Văn Khăm, sinh năm 1945, dân tộc Lự, Quê quán bản Pa Pe, xã Bình Lư, huyện Tam Đường, tỉnh Lai Châu. Trong những năm 1966 - 1967, ông tham gia lực lượng Thanh niên xung phong C3 Sìn Hồ. Dù đã trải qua nhiều năm tháng, nhưng mỗi khi nhắc lại quãng thời gian ấy, ông vẫn nhớ rõ những ngày cùng đồng đội bám đường, bám công trường, vượt qua biết bao khó khăn nơi núi rừng Tây Bắc.

Lai Châu16/07/2026Ban Biên tập tổng hợp5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Lò Văn Khăm, sinh năm 1945, dân tộc Lự, hiện đang sinh sống tại bản Pa Pe, xã Bình Lư, huyện Tam Đường, tỉnh Lai Châu. Trong những năm 1966 - 1967, ông tham gia lực lượng Thanh niên xung phong C3 Sìn Hồ. Dù đã trải qua nhiều năm tháng, nhưng mỗi khi nhắc lại quãng thời gian ấy, ông vẫn nhớ rõ những ngày cùng đồng đội bám đường, bám công trường, vượt qua biết bao khó khăn nơi núi rừng Tây Bắc.

Ông kể rằng, ngày mới vào đơn vị, ai cũng còn rất trẻ, nhiều người lần đầu tiên xa gia đình nên không tránh khỏi bỡ ngỡ. Cuộc sống trong đơn vị còn nhiều thiếu thốn, từ chỗ ăn, chỗ ở đến sinh hoạt hằng ngày đều rất giản dị. Thế nhưng, chính trong hoàn cảnh ấy, mọi người lại nhanh chóng gắn bó với nhau, coi nhau như anh em ruột thịt, cùng động viên nhau hoàn thành nhiệm vụ.

Ở đơn vị C3 Sìn Hồ, ông cùng đồng đội được giao nhiều công việc như làm đường, sửa chữa những đoạn đường bị hư hỏng, phát quang cây cối, vận chuyển đất đá và khắc phục những nơi bị sạt lở. Công việc diễn ra từ sáng sớm đến chiều tối, có khi kéo dài cả ngày trong điều kiện thời tiết khắc nghiệt. Những đoạn đường đi qua sườn núi dốc, đất đá nhiều, mọi người phải dùng cuốc, xẻng, xà beng để đào từng chút một. Làm xong một đoạn đường, nhìn bà con đi lại thuận lợi hơn, ai cũng thấy vui và quên hết mệt nhọc.

Điều ông nhớ nhất là những buổi sáng sớm trên công trường. Khi sương còn phủ kín núi rừng, cả đơn vị đã tập trung đầy đủ, mỗi người mang theo dụng cụ của mình rồi cùng nhau lên đường. Tiếng cuốc, tiếng xẻng vang lên giữa núi rừng, xen lẫn tiếng nói cười động viên nhau làm việc. Đến trưa, mọi người ngồi nghỉ dưới gốc cây, ăn những bữa cơm giản dị rồi lại tiếp tục công việc. Cuộc sống tuy vất vả nhưng lúc nào cũng tràn đầy tinh thần đoàn kết và quyết tâm.

Ông cũng nhớ có những lần mưa lớn kéo dài làm đất đá từ trên núi tràn xuống, lấp kín đoạn đường mà đơn vị vừa hoàn thành. Nhìn thành quả bị vùi lấp, ai cũng tiếc nhưng không ai nản chí. Sáng hôm sau, cả đơn vị lại bắt tay vào dọn dẹp, người đào đất, người khiêng đá, người phát cây. Chỉ sau vài ngày, con đường lại được thông. Ông bảo chính những lần như vậy đã rèn cho mỗi người tính kiên trì, không ngại khó, không ngại khổ.

Trong những năm tháng ấy, điều quý giá nhất đối với ông Lò Văn Khăm không chỉ là hoàn thành nhiệm vụ mà còn là tình cảm đồng đội. Những người thanh niên từ nhiều bản, nhiều vùng khác nhau về cùng một đơn vị, cùng ăn, cùng ở, cùng làm việc nên rất gắn bó. Khi có người mệt, người khác giúp đỡ; khi ai đó nhớ nhà, anh em lại động viên, chia sẻ. Chính tình cảm ấy đã giúp mọi người vượt qua những ngày tháng gian nan.

Giờ đây, mỗi khi Đoàn Thanh niên hoặc các cháu học sinh đến thăm, ông Lò Văn Khăm thường kể lại những câu chuyện của một thời Thanh niên xung phong. Ông không kể những điều lớn lao mà chỉ kể về những công việc hằng ngày, về những bữa cơm giữa rừng, những đêm ngủ trong lán, về tình cảm của những người đồng đội luôn sẵn sàng giúp đỡ nhau. Qua những câu chuyện ấy, ông mong các cháu hiểu rằng cuộc sống hôm nay có được là nhờ sự cố gắng, hy sinh của rất nhiều thế hệ đi trước.

Ông thường căn dặn các đoàn viên rằng: “Thời chúng tôi khó khăn nhưng ai cũng cố gắng. Bây giờ các cháu có điều kiện học tập và làm việc tốt hơn thì càng phải biết quý trọng, cố gắng học hành, sống đoàn kết và làm nhiều việc có ích cho quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn