Cựu chiến binh

Những ký ức không thể nào quên

Khánh Hòa04/07/2026Nguyễn Thị Lộc (Đoàn thanh niên xã Lâm Sơn)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những ký ức không thể nào quên

Tôi là Lê Xuân Tới, sinh năm 1941, quê ở Thanh Hóa. Ngày 20 tháng 2 năm 1964, tôi lên đường nhập ngũ, về công tác tại Đại đội C5, Công an vũ trang Hà Tĩnh. Sau hơn hai mươi mốt năm quân ngũ, đến ngày 30 tháng 12 năm 1985 tôi xuất ngũ. Suốt quãng thời gian ấy, nhiệm vụ của tôi là bảo vệ lãnh tụ và các đồng chí lãnh đạo của Đảng, Nhà nước.

Nhiều người hỏi tôi rằng điều gì khiến tôi nhớ nhất trong những năm tháng chiến tranh. Thật ra, những trận đánh với địch thì nhiều lắm, mỗi trận đều đối mặt với cái chết. Nhưng có hai kỷ niệm mà đến bây giờ, khi tóc đã bạc, mỗi lần nhắc lại tôi vẫn thấy như mới hôm qua.

Tháng 3 năm 1970, tôi được phân công bảo vệ đồng chí Nguyễn Tấn Thương, Bí thư Tỉnh ủy Hà Tĩnh, sang tỉnh Bolikhamsai của nước bạn Lào làm việc. Chuyến đi ấy tưởng như bình thường, nhưng khi đoàn đến khu vực cửa khẩu Cha Lo thì bất ngờ lọt vào ổ phục kích của biệt kích địch.

Tiếng súng nổ dồn dập giữa núi rừng. Đạn bay sát bên người. Lúc ấy, tôi không còn nghĩ đến bản thân mình nữa. Trong đầu chỉ có một suy nghĩ duy nhất là phải bảo vệ an toàn cho đồng chí lãnh đạo và anh em trong đoàn.

Sau một hồi giao tranh quyết liệt, địch rút sâu vào rừng. Chúng tôi nhanh chóng tổ chức rút lui về Đồn Cha Lo. Đoàn có đồng chí Chương, Bí thư, bốn đồng chí văn công Hà Tĩnh, tôi và đồng chí Vũ Ngọc Chinh, Tiểu đội phó. Khi điểm quân, tôi vừa mừng vừa nghẹn. Tất cả đều an toàn, chỉ riêng đồng chí Chinh bị thương.

Tôi vẫn nhớ rõ ánh mắt của anh em lúc ấy. Không ai nói với ai điều gì, nhưng ai cũng hiểu mình vừa đi qua ranh giới giữa sự sống và cái chết. Trong chiến tranh, còn được nhìn thấy đồng đội bên cạnh mình đã là một niềm hạnh phúc.

Cuối năm 1971, đầu năm 1972, tôi được điều động về bảo vệ cột cờ đầu tiên ở cầu Hiền Lương, Vĩnh Linh.

Đối với nhiều người, đó chỉ là một cột cờ. Nhưng với chúng tôi, đó là biểu tượng của Tổ quốc. Lá cờ đỏ sao vàng tung bay ngay nơi giới tuyến là niềm kiêu hãnh, là lời khẳng định rằng dù bom đạn có ác liệt đến đâu, đất nước này nhất định sẽ thống nhất.

Có những ngày máy bay địch gầm rú trên đầu, pháo bắn liên hồi, vậy mà lá cờ vẫn hiên ngang tung bay. Mỗi lần nhìn lên lá cờ, tôi lại tự nhủ mình phải đứng vững, bởi phía sau mình là cả Tổ quốc.

Đến tháng 4 năm 1972, tiểu đội chúng tôi nhận nhiệm vụ sang Triệu Phong đón đồng chí Nguyễn Thị Bình, Bộ trưởng Bộ Ngoại giao của Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam, ra Hà Nội họp.

Chúng tôi đi bằng xuồng.

Chiếc xuồng đi đầu chở đồng chí Vũ Ngọc Sơn, Trung đội phó, cùng một chiến sĩ. Bất ngờ, một tiếng nổ dữ dội vang lên. Chiếc xuồng đã vướng phải ngư lôi của địch.

Mọi chuyện diễn ra chỉ trong chớp mắt.

Đồng chí Vũ Ngọc Sơn hy sinh.

Hai chiếc xuồng phía sau, trong đó có xuồng của tôi, kịp thời tránh được và đều an toàn.

Cho đến tận hôm nay, mỗi lần nhớ lại tiếng nổ ấy, lòng tôi vẫn nặng trĩu. Chiến tranh là vậy. Chỉ một khoảnh khắc thôi, người đồng đội vừa còn cười nói với mình đã mãi mãi nằm lại. Những mất mát ấy không bao giờ có thể bù đắp được.

Tôi đã đi qua chiến tranh với biết bao lần đối mặt bom đạn. Có lúc cái chết ở rất gần, nhưng cũng có những lần may mắn được đồng đội che chở, được nhân dân giúp đỡ, để rồi tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ.

Đến ngày xuất ngũ năm 1985, tôi rời quân phục nhưng chưa bao giờ rời ký ức về những năm tháng ấy.

Điều tôi luôn trân trọng nhất không phải là những chiến công, mà là tình đồng chí, đồng đội. Chúng tôi đã sống với nhau bằng sự tin tưởng tuyệt đối, sẵn sàng lấy thân mình che chở cho nhau, vì nhiệm vụ, vì Tổ quốc.

Hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, nhìn những cây cầu nối đôi bờ, những con đường đông người qua lại, tôi càng thấm thía giá trị của hòa bình. Những người đã ngã xuống, như đồng chí Vũ Ngọc Sơn và biết bao đồng đội khác, đã gửi lại tuổi xuân của mình để các thế hệ hôm nay được sống trong yên bình.

Nếu được sống lại một lần nữa, tôi vẫn sẽ khoác lên mình màu áo người lính Công an vũ trang, vẫn sẽ chọn con đường đã đi. Bởi đó là tuổi trẻ đẹp nhất của tôi – tuổi trẻ của một thời hoa lửa, được cống hiến cho Tổ quốc và nhân dân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn