Cựu chiến binh

Những ký ức lửa từ lòng đất Xuân Phú

Đà Nẵng16/04/2026Đồng Thị Lệ (xã Xuân Phú)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong một buổi chiều yên bình tại thôn Trà Đình 1, xã Xuân Phú, tôi tìm đến nhà một nhân chứng từng trực tiếp tham gia kháng chiến chống Mỹ. Không gian làng quê hôm nay thanh bình đến lạ, nhưng qua lời kể của bác, tôi như được trở về những năm tháng chiến tranh đầy khốc liệt.

Bác sinh ra và lớn lên trên chính mảnh đất này. Tuổi trẻ của bác không có nhiều lựa chọn như thế hệ chúng tôi hôm nay. Ngay từ sớm, bác đã giác ngộ cách mạng, mang trong mình lòng yêu nước và ý chí chống giặc. Năm 1968, khi mới còn rất trẻ, bác tham gia cách mạng, làm công tác giao liên cho xã đội – một công việc thầm lặng nhưng luôn đối mặt với hiểm nguy.

Khi tôi hỏi về giai đoạn ác liệt nhất, bác trầm giọng nhớ lại: cuối năm 1969, quê hương bị địch lấn chiếm, lập đồn. Trong hoàn cảnh đó, bác được tổ chức giao nhiệm vụ ở lại hoạt động hợp pháp ngay tại địa phương, bám sát cơ sở để theo dõi tình hình địch. Tôi lặng người khi hình dung một thanh niên trẻ phải sống giữa vòng vây, mỗi ngày đều có thể đối diện với cái chết.

Năm 1972, bác chính thức được giao nhiệm vụ tham gia lực lượng du kích, trực tiếp chiến đấu. Những trận đánh bắt đầu từ đó. Bác kể, lần đầu tiên gài lựu đạn vào năm 1973, bác đã tiêu diệt được một tên đồn trưởng. Không lâu sau, trong một trận đánh khác, bác sử dụng mìn định hướng, phục kích và tiêu diệt tại chỗ 4 tên địch.

Không chỉ dũng cảm, điều khiến tôi ấn tượng là sự mưu trí và sáng tạo. Năm 1974, bác tự cải tiến vũ khí, chế tạo súng cối để đánh vào căn cứ địch. Dù lần thử đầu chưa trúng mục tiêu, nhưng tinh thần chủ động tìm cách đánh giặc của bác khiến tôi thực sự khâm phục.

Cũng trong năm này, bác thực hiện nhiều trận đánh táo bạo. Có lần, bác cải trang gánh nước, giấu lựu đạn trong thùng, vượt sông để tiếp cận mục tiêu. Khi địch tập trung, quả lựu đạn phát nổ, khiến nhiều tên bị tiêu diệt tại chỗ. Một lần khác, bác trực tiếp tiêu diệt một tên tình báo nguy hiểm. Những câu chuyện ấy được kể lại bằng giọng bình thản, nhưng với tôi, đó là những khoảnh khắc sinh tử.

Điều khiến tôi suy nghĩ nhiều nhất là khi bác nói: “Lúc đó, có thể hy sinh bất cứ lúc nào, nhưng mình không sợ, chỉ nghĩ làm sao đánh được địch”. Một câu nói giản dị, nhưng chứa đựng cả tinh thần của một thế hệ.

Trong suốt quá trình hoạt động, bác đã nhiều lần được khen thưởng, được công nhận là dũng sĩ. Dù những giấy tờ khen thưởng không còn giữ được, nhưng những chiến công và ký ức ấy vẫn còn nguyên giá trị.

Mùa Xuân năm 1975, khi chiến dịch giải phóng diễn ra, bác vẫn tiếp tục tham gia cùng lực lượng du kích địa phương, góp phần vào thắng lợi chung của dân tộc. Nhìn ánh mắt bác khi kể về thời khắc ấy, tôi cảm nhận rõ niềm tự hào không thể diễn tả thành lời.

Rời khỏi buổi gặp gỡ, tôi mang theo nhiều suy nghĩ. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những câu chuyện như của bác vẫn còn đó – như những ngọn lửa âm ỉ nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay về giá trị của hòa bình.

Là Bí thư Chi đoàn, tôi nhận ra rằng trách nhiệm của mình không chỉ là tổ chức phong trào, mà còn là truyền lại những ký ức, những bài học từ lịch sử cho đoàn viên thanh niên. Để từ đó, mỗi người biết trân trọng hơn cuộc sống hôm nay, sống có lý tưởng và trách nhiệm với quê hương, đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn