Những ký ức oanh liệt của người chiến sỹ Điện Biên - Nguyễn Kim Bôi
72 năm đã trôi qua, Chiến thắng Điện Biên Phủ “Lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu” vẫn còn nguyên giá trị lịch sử to lớn, sống mãi trong ký ức của những chiến sĩ Điện Biên năm xưa. Họ đã cống hiến cả tuổi thanh xuân, xương máu cho Tổ quốc để làm nên chiến thắng. Trong câu chuyện của những người lính giờ đã ở tuổi xưa nay hiếm, thế hệ trẻ hôm nay như được sống giữa một thời hào hùng đầy oanh liệt...
Ông Nguyễn Kim Bôi (1929 - 2023) - nguyên là Hạt trưởng Hạt kiểm lâm đầu tiên của xã Ba Chẽ, tỉnh Quảng Ninh là người trực tiếp tham gia những trận đánh cuối cùng tại Điện Biên Phủ. Năm ấy, chàng thanh niên gốc Hải Phòng, thuộc Đại đội 22, Tiểu đoàn 29, Trung đoàn 88, Đại đoàn bộ binh 308. Trung đoàn 88 là một trong 11 trung đoàn bộ binh thuộc 4 đại đoàn chủ lực của quân đội ta trực tiếp tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ trong suốt 56 ngày đêm lịch sử, từ Him Lam, Độc Lập, lên Bản Kéo, sân bay Mường Thanh, đồi A1.
Tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ suốt từ những ngày đầu tiên, trong cả 3 đợt của chiến dịch, ông Nguyễn Kim Bôi đã cùng đồng đội trải qua biết bao khó khăn, gian khổ, hiểm nguy, bao lần cận kề cái chết, nhưng chí đã quyết, lòng không đổi.
Trong đợt 1 của Chiến dịch (từ ngày 13 - 17/3), quân ta tập trung tiêu diệt phân khu Bắc của Tập đoàn cứ điểm, Trung đoàn 88 của ông Bôi có nhiệm vụ phối hợp với Trung đoàn 165 (Đại đoàn 312) tiêu diệt trung tâm đề kháng đồi Độc Lập. Trung đoàn 88 phụ trách đột phá từ hướng đông bắc, làm nhiệm vụ chặn tiếp viện từ Mường Thanh ra. Cùng với đồng đội, Tiểu đội trưởng Nguyễn Kim Bôi đã góp một phần không nhỏ vào trận thắng đầu tiên trên đồi Độc Lập, quét sạch 3 khẩu pháo 105 ly, 155 ly cùng pháo thủ của địch.
Ngày 07/5/1954, quân ta toàn thắng ở Điện Biên phủ. Lá cờ Quyết chiến quyết thắng của Hồ Chủ tịch tặng các đơn vị tham gia chiến dịch Điện Biên phủ tung bay rực rỡ trên nóc hầm chỉ huy của địch.
Hào khí chiến thắng trận đầu đã tiếp thêm sức mạnh, tinh thần cho toàn bộ CBCS. Trong 1 tháng ròng, suốt từ ngày 30/3-30/4 (đợt 2 của chiến dịch), quân ta tiếp tục đánh phân khu trung tâm, đặc biệt là dãy điểm cao quan trọng phía đông, bóp nghẹt Tập đoàn cứ điểm. Cho đến đợt tiến công thứ 3 (từ ngày 1-7/5), Đại đoàn 308 có nhiệm vụ tiêu diệt các cứ điểm 311A, 311B ở phía tây, góp phần thu hẹp thêm nữa phạm vi chiếm đóng của quân Pháp, chuẩn bị cho tổng công kích đồi A1.
Ông Bôi đã từng kể: “Vũ khí của Pháp hiện đại lắm. Chúng ẩn nấp trong các lô cốt để giã pháo ra ngoài, trong khi quân ta chủ yếu là súng trường và lựu đạn. Thế nhưng, cứ ban ngày quân Pháp nhảy dù, thì ban đêm ta bò ra tiêu diệt từng đồn địch một cách bất ngờ. Suốt 56 ngày đêm oanh tạc, chúng tôi, những chiến sĩ Điện Biên lúc ấy, luôn giữ trọn một lòng quyết tâm xung phong đánh bại kẻ thù”.
Mãi mãi tinh thần Điện Biên
Trong Chiến thắng Điện Biên Phủ, đã có hàng nghìn CBCS anh dũng chiến đấu và hy sinh. Khi ở tuổi 92 gần đất xa trời, trong câu chuyện của mình, ông Bôi không nén nổi những giọt nước mắt. Trong trận đánh cuối, giữa mưa bom bão đạn, Tiểu đội trưởng Nguyễn Kim Bôi bị trúng đạn, nhanh chóng được đưa ra khu vực phía ngoài để trị thương. Thời khắc ấy, có lẽ ông chẳng thể ngờ được là giây phút cuối cùng ông được ở bên đồng đội. Cả trung đội 34 người hy sinh trong trận đánh cuối cùng, chỉ có ông Bôi may mắn sống sót.
“Tin chiến thắng Điện Biên Phủ truyền đến khi tôi đang ở khu vực tập kết thương binh trước khi trung chuyển về điều trị tại Phú Thọ. Niềm vui chiến thắng cũng là lúc nghe tin cả trung đội hy sinh, vĩnh viễn nằm lại đất Điện Biên... Hơn nửa thể kỷ đã trôi qua, thế hệ chúng tôi giờ hầu hết không còn, nhưng những giây phút vào sinh ra tử, trải qua thử thách của chiến tranh, đối diện với kẻ thù, đối mặt với cái chết nhưng không ai nao núng"- giọng ông Bôi đầy xúc động.
“Chiến tranh lùi xa, đồng đội người thì nằm lại nơi chiến trường, người trở về bên gia đình với thân hình không lành lặn. Sau chiến thắng, chúng tôi đã tổ chức đi thăm lại chiến trường xưa, thăm Điện Biên Phủ năm nào, càng thấy những người như chúng tôi còn quá nhiều may mắn. Giờ đây, tuổi đã cao, sức đã yếu, song tinh thần của người lính Cụ Hồ vẫn luôn nhắc nhở chúng tôi phải cố gắng xứng đáng với những người đã khuất, tiếp tục truyền thụ tinh thần Điện Biên Phủ cho các thế hệ cháu con”.
Nhiều người lính Điện Biên năm ấy sau chiến thắng lại tiếp tục tham gia chiến đấu giải phóng miền Nam thống nhất đất nước và bảo vệ biên giới Tây Nam, biên giới phía Bắc. Băng qua những năm tháng mưa bom bão đạn, trở về địa phương, họ lại tiếp tục cống hiến trong các cơ quan, đơn vị, phát triển kinh tế gia đình đẩy lùi cái đói, cái nghèo. Họ - những chiến sĩ Điện Biên, đã giúp thế hệ trẻ hôm nay như chúng tôi một lần nữa được sống trong hào khí của tháng 5 lịch sử, được nhắc nhở để tiếp bước vượt qua những khó khăn phía trước với một tinh thần Điện Biên “gan không núng, chí không mòn”, cống hiến cho Tổ quốc



