Những ký ức về chiến dịch Biên giới Thu - Đông 1950
Tôi là một người dân Cao Bằng. Mùa thu năm 1950, quê hương tôi bước vào những ngày tháng lịch sử mà suốt đời tôi không bao giờ quên.
Khi ấy, núi rừng biên giới Cao Bằng không còn yên bình như trước. Tin quân ta chuẩn bị mở chiến dịch lớn lan về từng bản làng. Ai cũng hiểu rằng đây là một trận đánh quan trọng, có thể mở ra một bước ngoặt cho cuộc kháng chiến.
Những ngày chuẩn bị chiến dịch, bà con trong bản mỗi người góp một phần sức lực. Người gùi gạo, người dẫn đường, người chặt tre làm cầu, người giúp bộ đội vận chuyển đạn dược. Những con đường núi vốn chỉ quen với bước chân của người dân nay trở thành những tuyến đường phục vụ kháng chiến.
Tôi còn nhớ những đoàn dân công nối nhau đi trong sương sớm. Trên vai là những chiếc gùi nặng trĩu, dưới chân là những con dốc quanh co. Có người đã lớn tuổi, có cả những thanh niên mới đôi mươi, nhưng ai cũng cố gắng. Chúng tôi hiểu rằng mỗi bao gạo đưa đến trận địa, mỗi đoạn đường được mở ra đều góp phần giúp bộ đội đánh thắng quân thù.
Khi chiến dịch bắt đầu, tiếng súng vang lên giữa núi rừng Cao Bằng. Những ngày ấy, bà con vừa lo bảo vệ bản làng, vừa giúp đỡ bộ đội. Các gia đình sẵn sàng nhường nhà làm nơi nghỉ chân, chia sẻ từng bát cơm, từng nắm muối cho người lính hành quân.
Có những lúc máy bay địch bay qua, bom nổ rung chuyển cả núi rừng. Chúng tôi phải nhanh chóng đưa lương thực, thương binh và tài liệu đến nơi an toàn. Gian khổ là vậy, nhưng không ai nghĩ đến việc bỏ cuộc. Bởi chúng tôi biết mình đang góp phần bảo vệ chính quê hương mình.
Tôi nhớ nhất ngày nghe tin quân ta giành thắng lợi lớn trong chiến dịch. Cả bản làng vui mừng. Những người dân áo chàm đứng bên nhau, ai cũng xúc động. Chúng tôi hiểu rằng chiến thắng ấy không chỉ của những người cầm súng, mà còn là chiến thắng của những người dân âm thầm gánh gạo, mở đường, che chở bộ đội.
Sau này nhìn lại, tôi vẫn nhớ những ngày tháng ở Cao Bằng năm ấy. Núi rừng quê tôi đã chứng kiến những bước chân của bộ đội, của dân công và của hàng vạn người dân cùng chung một lòng hướng về kháng chiến.
Chúng tôi không có tên trong những trang sách lớn, nhưng mỗi hạt gạo gùi qua đèo, mỗi bước chân vượt núi, mỗi bàn tay góp sức đều đã trở thành một phần của Chiến thắng Biên giới Thu – Đông 1950.nhưng



