Anh hùng Lao động

Những ký ức về một thời bom đạn

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những ký ức về một thời bom đạn vẫn luôn in đậm trong tâm trí của những người đã từng đi qua nó. Đối với ông Đỗ Văn Trọng – một cựu chiến binh từng tham gia kháng chiến chống Mỹ – những năm tháng ấy không chỉ là ký ức, mà còn là một phần cuộc đời không thể nào quên.

Thái Nguyên22/05/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh năm 1950 tại một vùng quê nghèo, ông Trọng lớn lên trong hoàn cảnh đất nước còn chia cắt, chiến tranh diễn ra ác liệt. Khi vừa tròn 18 tuổi, theo tiếng gọi của Tổ quốc, ông đã tình nguyện lên đường nhập ngũ. Đó là quyết định không hề dễ dàng đối với một chàng trai trẻ, nhưng trong ông khi ấy chỉ có một suy nghĩ duy nhất: phải góp sức mình để bảo vệ đất nước

Những ngày đầu vào quân ngũ, ông phải làm quen với môi trường kỷ luật nghiêm ngặt, những buổi huấn luyện vất vả và cả những thiếu thốn về vật chất. Nhưng chính trong hoàn cảnh đó, tinh thần đồng đội và ý chí kiên cường đã được hun đúc mạnh mẽ. Ông kể rằng, điều quý giá nhất mà ông có được trong chiến tranh không phải là chiến công, mà là tình đồng chí, đồng đội – những con người sẵn sàng hy sinh vì nhau trong những thời khắc sinh tử.

Ông được điều động vào chiến trường miền Nam, nơi chiến sự diễn ra vô cùng ác liệt. Những trận bom rải thảm, những cuộc hành quân xuyên rừng, những đêm phục kích căng thẳng… tất cả đều là thử thách khắc nghiệt đối với người lính trẻ. Có những lúc, cái chết chỉ cách họ một gang tay. Nhưng vượt lên trên nỗi sợ hãi, họ vẫn kiên cường chiến đấu, bởi phía sau là gia đình, là quê hương, là cả Tổ quốc đang chờ ngày thống nhất.

Một trong những ký ức mà ông Trọng không bao giờ quên là trận chiến vào năm 1972. Khi đó, đơn vị của ông nhận nhiệm vụ giữ một vị trí chiến lược quan trọng. Địch tấn công dữ dội bằng hỏa lực mạnh, khiến nhiều đồng đội của ông đã ngã xuống. Trong hoàn cảnh nguy cấp, ông và những người còn lại vẫn bám trụ, kiên quyết không lùi bước. Ông nói: “Lúc đó không ai nghĩ đến sống chết nữa, chỉ biết rằng nếu mình lùi thì vị trí này sẽ mất.”

Trận chiến kết thúc với phần thắng thuộc về phía ta, nhưng cũng để lại nhiều mất mát. Những người đồng đội từng cùng ông chia sẻ từng miếng lương khô, từng giọt nước, nay đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Mỗi lần nhắc lại, giọng ông chùng xuống, ánh mắt xa xăm như đang nhìn về quá khứ.

Sau ngày đất nước thống nhất năm 1975, ông trở về quê hương với nhiều vết thương cả về thể xác lẫn tinh thần. Cuộc sống thời hậu chiến không hề dễ dàng, nhưng ông vẫn nỗ lực vươn lên, tham gia lao động sản xuất và xây dựng cuộc sống mới. Với ông, hòa bình là điều quý giá nhất, và ông luôn trân trọng từng ngày được sống trong hòa bình ấy.

Không chỉ dừng lại ở đó, ông còn tích cực tham gia các hoạt động xã hội tại địa phương, chia sẻ những câu chuyện của mình với thế hệ trẻ. Ông mong rằng, qua những câu chuyện ấy, các bạn trẻ sẽ hiểu hơn về giá trị của hòa bình, về sự hy sinh to lớn của cha ông đi trước, từ đó sống có trách nhiệm hơn với bản thân và xã hội.

Nghe ông kể chuyện, tôi không chỉ cảm nhận được sự khốc liệt của chiến tranh, mà còn thấy được vẻ đẹp của con người Việt Nam trong những hoàn cảnh khó khăn nhất. Đó là lòng yêu nước, là tinh thần đoàn kết, là ý chí không khuất phục trước bất kỳ kẻ thù nào.

Ngày nay, khi đất nước đã phát triển và hội nhập, chiến tranh chỉ còn là ký ức, nhưng những bài học từ quá khứ vẫn còn nguyên giá trị. Những người như ông Nguyễn Văn A chính là những nhân chứng sống, giúp chúng ta hiểu rằng hòa bình không tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng máu và nước mắt của biết bao thế hệ.

Bài viết này không chỉ là một câu chuyện, mà còn là lời tri ân sâu sắc đến những người đã hy sinh vì độc lập, tự do của dân tộc. Đồng thời, đó cũng là lời nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay cần sống xứng đáng với những gì mà cha ông đã đánh đổi để có được.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn