Khác

Những kỷ vật dưới lòng đất

Chuyện kể về chú Trương Văn Bé là một chiến sỹ tìm kiếm hài cốt đồng đội

An Giang25/08/2026Danh Thanh Đằng (Đoàn xã Đông Thái)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong một đợt tìm kiếm hài cốt liệt sĩ tại một khu rừng dọc biên giới Campuchia, chú là chiến sĩ Trương Văn Bé được phân công cùng đồng đội khảo sát một khu đất nằm sát chân đồi. Theo lời người dân địa phương, nơi này nhiều năm trước từng là khu vực có giao tranh.

Sau nhiều giờ đào tìm cẩn thận, tổ công tác phát hiện dấu hiệu bất thường dưới lớp đất. Chú cùng đồng đội dừng mọi công việc cơ giới và chuyển sang đào thủ công từng chút một.

Khi lớp đất được bóc dần, họ phát hiện hai bộ hài cốt nằm cạnh nhau, dường như đã được chôn cùng một vị trí. Xung quanh là nhiều kỷ vật đã nằm dưới lòng đất suốt hàng chục năm: một chiếc bi đông đã hoen gỉ, vài chiếc cúc áo, một chiếc lược nhỏ, mảnh vải đã mục và đặc biệt là một chiếc vòng kim loại có khắc những ký hiệu đã mờ.

Chú đứng lặng hồi lâu. Anh nhẹ nhàng nhặt từng kỷ vật, đặt vào túi bảo quản và ghi chép cẩn thận vị trí tìm thấy. Chú nói với đồng đội: "Có thể những thứ này là manh mối cuối cùng giúp gia đình tìm được người thân của mình. Ráng đừng để bất cứ thứ gì bị thất lạc, sót lại".

Trong quá trình làm việc, Chú luôn phải hết sức thận trọng. Với chú, những gì nằm dưới lớp đất không đơn thuần là những dấu tích của chiến tranh, mà có thể là những phần ký ức cuối cùng của hai con người từng sống, từng có gia đình và từng được ai đó chờ đợi trở về.

Khi công việc hoàn tất, hai bộ hài cốt cùng những kỷ vật được bàn giao để tiếp tục xác minh danh tính.

Trên đường trở về, Chú vẫn nhớ mãi hình ảnh hai bộ hài cốt nằm cạnh nhau. Anh tự hỏi không biết họ đã cùng chiến đấu, cùng hy sinh hay đơn giản chỉ tình cờ gặp nhau trong những ngày cuối cùng của cuộc đời.

Chú chỉ biết rằng sau hàng chục năm, nhiệm vụ của mình là đưa họ trở về với tên tuổi và quê hương.

Và đó cũng là điều khiến Chú luôn trân trọng công việc tìm kiếm hài cốt và sau nàykhi xuất ngũ hình ảnh đẹp đẽ ấy vẫn mãi ghi nhớ trong tim chú. Rất biết ơn!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn