Thân nhân liệt sĩ, người có công

NHỮNG LÁ THƯ KHÔNG BAO GIỜ CÓ HỒI ÂM

Ở thôn Nà Thoi, xã Chiêm Hóa, tỉnh Tuyên Quang, có một người phụ nữ đã dành gần trọn cuộc đời để chờ đợi. Bà là Bàn Thị Tặng, vợ của liệt sĩ Đặng Văn Giao.

Tuyên Quang03/08/2026Xã Chiêm Hóa (Đoàn xã Chiêm Hóa)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
NHỮNG LÁ THƯ KHÔNG BAO GIỜ CÓ HỒI ÂM

NHỮNG LÁ THƯ KHÔNG BAO GIỜ CÓ HỒI ÂM”

Ở thôn Nà Thoi, xã Chiêm Hóa, tỉnh Tuyên Quang, có một người phụ nữ đã dành gần trọn cuộc đời để chờ đợi.

Bà là Bàn Thị Tặng, vợ của liệt sĩ Đặng Văn Giao.

Năm tháng đã phủ lên mái tóc bà màu bạc. Những nếp nhăn hằn sâu trên khuôn mặt là dấu vết của thời gian, nhưng cũng là dấu vết của những tháng năm mòn mỏi ngóng chờ một người không bao giờ trở lại.

Bà vẫn nhớ như in lần gặp cuối cùng.

Hôm ấy, ông được nghỉ phép về thăm nhà.

Những ngày ngắn ngủi bên vợ con trôi qua nhanh đến mức chẳng ai muốn nhắc đến phút chia xa.

Trước lúc lên đường, ông lặng lẽ lấy trong ba lô ra một sấp giấy trắng và một cây bút, trao vào tay vợ.

Ông mỉm cười hiền hậu rồi nói:

“Nhớ tôi thì hãy viết thư.”

Chỉ một câu nói giản dị.

Ai ngờ, đó lại là lời dặn cuối cùng của một người chồng.

Ông đi.

Bà ở lại.

Ngày nào nhớ, bà lại ngồi bên ngọn đèn dầu, nắn nót từng dòng chữ gửi về nơi chiến trường.

Bà kể chuyện mùa lúa đã chín.

Kể chuyện ngôi nhà vẫn bình yên.

Kể chuyện các con lớn thêm từng ngày.

Kể cả nỗi nhớ không biết gửi vào đâu ngoài những trang giấy.

Lá thư này nối tiếp lá thư khác.

Hy vọng này nối tiếp hy vọng khác.

Nhưng rồi…

Không một lá thư nào có hồi âm.

Bà vẫn tự nhủ rằng có lẽ ông bận.

Có lẽ thư chưa đến.

Có lẽ ngày mai sẽ có người mang thư về.

Cho đến một ngày…

Người mang về không phải là thư.

Mà là tin ông đã anh dũng hy sinh.

Từ đó, những lá thư không còn người nhận.

Còn người viết thì mang theo nỗi nhớ suốt cả cuộc đời.

Đã bao nhiêu năm trôi qua.

Mỗi lần đứng trước bàn thờ chồng, bà vẫn khẽ hỏi, như thể ông vẫn đang ở đâu đó rất gần.

“Ông nằm ở đâu?”

“Ông có nhớ tôi không?”

“Làm sao để ông được trở về với quê hương, với gia đình?”

Rồi bà lặng lẽ thắp nén nhang, nghẹn ngào nói trong nước mắt:

“Nếu ông còn thương mẹ con tôi… thì hãy phù hộ cho tôi mạnh khỏe, phù hộ cho các con nên người, để chúng ta không phụ sự hy sinh của ông.”

Không ai trả lời bà.

Chỉ có làn khói hương mỏng manh bay lên, mang theo những lời thương nhớ của người ở lại.

Chiến tranh đã lùi xa rất lâu.

Nhưng có những cuộc chia ly chưa bao giờ khép lại.

Có những người vợ đã dành cả tuổi xuân để chờ đợi.

Có những lá thư được viết bằng nước mắt mà mãi mãi không có hồi âm.Và có những lời yêu thương, chỉ còn biết gửi theo khói hương mỗi mùa tháng Bảy.

Xin được cúi đầu tri ân Anh hùng liệt sĩ Đặng Văn Giao, người đã hiến dâng tuổi xuân cho độc lập, tự do của Tổ quốc.

Xin kính cẩn tri ân bà Bàn Thị Tặng - người vợ đã lặng lẽ gìn giữ tình yêu, lòng thủy chung và ký ức về người chồng liệt sĩ suốt cả cuộc đời.

Bởi có những tình yêu không được viết tiếp bằng những lá thư hồi âm.

Mà được viết bằng cả một đời chờ đợi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn