Những lá thư không gửi
Cô y tá Mai ghi nhật ký mỗi ngày thay vì gửi thư. Cô sợ viết thư rồi không bao giờ có cơ hội gửi đi. Những trang giấy ghi đầy tên người, cảm xúc và những mong ước nhỏ bé. Có ngày cô viết: “Chỉ mong sáng mai ít thương binh hơn”. Khi rời chiến trường, Mai mang theo quyển sổ đã sờn mép. Nhiều năm sau, cô đưa nó cho con gái đọc để biết mẹ từng sống ra sao. Con cô nói: “Mẹ đã giữ lại thời gian bằng những dòng chữ”. Mai mỉm cười, biết rằng mình cũng giữ lại được niềm tin.



