Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Những lá thư lại trở thành lời từ biệt..

Ngày 11/9/1972, giữa chiến trường Quảng Trị khốc liệt, liệt sĩ Lê Văn Huỳnh viết gần 10 trang thư gửi mẹ, người thân và người vợ trẻ. Không nhắc đến hai chữ “hy sinh”, anh chỉ nhẹ nhàng nói mình sẽ “đi nghiên cứu bí mật trong lòng đất”, rồi để lại lời dặn:“Con rất hiểu đời mẹ đã đau khổ nhiều, nhưng mẹ hãy lau nước mắt để sống đến ngày đón mừng chiến thắng. Con đi, mẹ ở lại trăm tuổi bạc đầu. Coi như con lúc nào cũng nằm bên mẹ. Coi như con đã sống trọn đời cho Tổ quốc mai sau…”

TP. Hồ Chí Minh03/08/2026Xã Hùng An (Đoàn xã Hùng An)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
Những lá thư lại trở thành lời từ biệt..

Trong những dòng chữ cuối cùng, người lính trẻ không lo sợ cho bản thân mà chỉ day dứt trước nỗi đau của mẹ và những người ở lại. Anh còn cẩn thận ghi lại đường đi, vị trí nơi mình có thể nằm xuống, mong một ngày hòa bình, gia đình có thể đón anh trở về.
Ngày 2/1/1973, Lê Văn Huỳnh hy sinh khi vừa tròn 24 tuổi. Hai mươi chín năm sau, chính lá thư ấy đã dẫn người vợ tìm thấy hài cốt chồng, khép lại hành trình chờ đợi gần ba thập kỷ. Những trang thư hôm nay vẫn nhắc nhớ về một thế hệ đã gửi lại tuổi xuân, tình yêu và cả cuộc đời mình cho Tổ quốc mai sau.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn