NHỮNG LÁ THƯ Ở GIA VIỄN
Trong chuyến tìm hiểu tại Gia Viễn, em được gặp bà Phạm Thị Dung. Ngôi nhà nhỏ của bà nằm yên bình giữa làng quê, nhưng bên trong lại lưu giữ rất nhiều ký ức.
Bà mang ra cho chúng em xem một hộp gỗ cũ. Bên trong là những lá thư đã ngả màu – thư của người con trai gửi về từ chiến trường vào những năm 1971–1972.
Bà đọc một đoạn, giọng run run: “Mẹ đừng lo cho con, ở đây con vẫn khỏe…”
Em thấy mắt bà đỏ hoe.
Bà kể, ngày nhận tin con hy sinh, bà gần như không tin nổi. Nhưng rồi, theo thời gian, nỗi đau dần lắng lại, nhường chỗ cho niềm tự hào.
“Con mình mất đi, nhưng đất nước được hòa bình,” bà nói.
Những lá thư ấy không chỉ là kỷ vật của riêng gia đình bà, mà còn là chứng nhân của cả một thời kỳ lịch sử.
Rời khỏi nhà bà, em cứ nghĩ mãi về những dòng chữ giản dị ấy. Chúng không nói về chiến công lớn lao, mà chỉ là những lời hỏi thăm, dặn dò rất đỗi bình thường. Nhưng chính sự bình thường ấy lại khiến em xúc động hơn bao giờ hết.


