NHỮNG LẦN DI CHUYỂN KHẨU PHÁO TRONG ĐÊM ĐỂ TRÁNH PHÁO KÍCH
Trong buổi gặp gỡ tại gia đình bác Trần Quang Dũng, chúng tôi – những đoàn viên thanh niên xã Hoằng Thanh – được nghe bác kể về những lần di chuyển khẩu pháo trong đêm tối để tránh sự phát hiện và pháo kích của địch, khi cả đơn vị phải phối hợp nhịp nhàng để kéo pháo qua địa hình rừng núi hiểm trở nhằm bảo toàn lực lượng và giữ thế trận. Qua lời kể chân thực, hình ảnh người lính pháo binh bền bỉ giữa đêm rừng hiện lên rất rõ nét. Câu chuyện giúp chúng tôi hiểu sâu sắc hơn sự cơ động và kỷ luật t
Trong buổi trò chuyện, bác Trần Quang Dũng nhớ lại những đêm phải di chuyển pháo trong điều kiện hoàn toàn không có ánh sáng. Bác kể rằng nhiệm vụ quan trọng nhất là phải giữ bí mật và đảm bảo an toàn cho khẩu pháo. “Phải đi trong im lặng,” bác nói. Có những đoạn đường dốc và trơn, cả đơn vị phải cùng nhau kéo pháo từng chút một. “Không ai được bỏ cuộc,” bác chia sẻ. Dù mệt mỏi, người lính pháo binh vẫn phải giữ đội hình và phối hợp nhịp nhàng. “Phải đều tay,” bác nói chậm rãi. Nhiều lần phải dừng lại để tránh máy bay hoặc pháo kích của địch. “An toàn là trên hết,” bác nhấn mạnh. Chúng tôi hình dung giữa rừng Trường Sơn đêm tối, từng khẩu pháo được đưa đi là cả một sự phối hợp chặt chẽ và bền bỉ của tập thể. Điều khiến bác nhớ nhất là khi toàn bộ trận địa được di chuyển an toàn và giữ được thế chủ động. “Giữ được pháo là giữ được trận,” bác mỉm cười. Sau mỗi lần như vậy, bác cùng đồng đội lại củng cố vị trí mới và sẵn sàng cho nhiệm vụ tiếp theo. “Phải chắc hơn nơi cũ,” bác nói. Buổi trò chuyện kết thúc, bác Dũng nhắn nhủ rằng người lính pháo binh phải luôn kỷ luật, đoàn kết và tuyệt đối tuân thủ mệnh lệnh. Rời khỏi gia đình bác, chúng tôi càng thêm trân trọng những bước chân thầm lặng kéo pháo giữa chiến trường khốc liệt.



