NHỮNG LẦN GIỮ LIÊN LẠC GIỮA RỪNG SÂU TRƯỜNG SƠN
Trong buổi gặp gỡ tại gia đình bác Nguyễn Văn Đức (sinh năm 1946), chúng tôi được nghe bác kể lại những nhiệm vụ giữ liên lạc giữa các mũi bộ đội trên tuyến đường Trường Sơn, nơi rừng sâu, núi cao và mưa rừng khiến việc truyền tin vô cùng khó khăn. Qua lời kể của bác, hình ảnh người lính thông tin vừa đi vừa dò đường, vừa truyền tín hiệu hiện lên đầy vất vả nhưng trách nhiệm. Câu chuyện giúp chúng tôi hiểu rõ hơn vai trò sống còn của thông tin liên lạc trong chiến trường.
Bác Nguyễn Văn Đức (sinh năm 1946) nhớ lại những ngày làm nhiệm vụ thông tin giữa rừng Trường Sơn, nơi chỉ cần đi lệch một chút là mất dấu đơn vị.
“Rừng rộng lắm, lạc là không biết đường về,” bác kể.
Nhiệm vụ của bác là giữ liên lạc giữa các mũi hành quân và đoàn xe vận tải, đảm bảo thông tin luôn thông suốt trong mọi tình huống.
“Không có tin là không đi được,” bác nói.
Có những lúc dây liên lạc bị đứt do bom phá hoặc cây rừng đổ xuống, bác và đồng đội phải khẩn trương nối lại giữa điều kiện vô cùng nguy hiểm.
“Đứt là phải nối ngay,” bác chia sẻ.
Trong nhiều tình huống, việc truyền tin phải dựa vào tín hiệu thủ công, ánh đèn hoặc ký hiệu quy ước giữa các đơn vị.
“Phải hiểu nhau bằng dấu hiệu,” bác nhấn mạnh.
Có những đêm mưa lớn, tín hiệu truyền đi bị nhiễu, bác phải đi bộ hàng giờ để trực tiếp báo tin cho đơn vị phía trước.
“Có khi phải đi bộ xuyên rừng,” bác nói chậm rãi.
Dù vất vả, nhưng bác luôn xác định rõ: chỉ cần thông tin chậm một chút cũng có thể ảnh hưởng đến cả đội hình phía sau.
“Chậm tin là nguy hiểm,” bác chia sẻ.
Kết thúc câu chuyện, bác Đức nhắn nhủ rằng người lính thông tin giống như “mạch máu” của chiến trường, nơi không được phép gián đoạn dù chỉ một khoảnh khắc.



