Cựu chiến binh

NHỮNG LẦN GỠ BOM, MỞ LỐI CHO ĐOÀN XE VƯỢT QUA

Trong buổi trò chuyện tại gia đình bác Trần Văn Lợi (sinh năm 1947), chúng tôi được nghe bác kể lại những lần cùng đồng đội xử lý bom mìn còn sót lại trên tuyến đường Trường Sơn, nơi mỗi bước chân đều phải cân nhắc kỹ lưỡng vì nguy cơ mất an toàn luôn rình rập. Qua lời kể của bác, hình ảnh người lính công binh kiên trì dò tìm, đánh dấu và mở lối hiện lên đầy căng thẳng nhưng bản lĩnh. Câu chuyện giúp chúng tôi hiểu rõ hơn sự nguy hiểm thầm lặng trong nhiệm vụ mở đường thời chiến.

Thanh Hóa24/05/2026Hoàng Ngọc Tuấn (Đoàn xã Hoằng Thanh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác Trần Văn Lợi (sinh năm 1947) nhớ lại có những thời điểm vừa dứt tiếng bom là đơn vị đã phải tiến vào kiểm tra tuyến đường.

“Không kịp nghỉ, phải đi ngay,” bác kể.

Đất đá còn nóng, khói bụi chưa tan, nhưng phía sau là nhiệm vụ cấp bách cần thông tuyến cho đoàn xe vận tải.

“Xe không chờ mình được,” bác nói.

Có những đoạn đường bị bom cày nát, tạo thành hố sâu và những vết nứt nguy hiểm, buộc người lính phải kiểm tra từng bước chân.

“Phải nhìn kỹ từng chỗ,” bác chia sẻ.

Bác kể có lần phát hiện khu vực nghi còn sót bom, cả đơn vị phải dừng lại, phối hợp đánh dấu và báo về cấp trên trước khi tiếp tục.

“Không chắc là không đi tiếp,” bác nhấn mạnh.

Nhiều tình huống chỉ cần một sơ suất nhỏ cũng có thể gây nguy hiểm cho cả đoàn xe phía sau.

“Sai một bước là không được,” bác nói chậm rãi.

Dù vậy, người lính công binh vẫn giữ vững tinh thần bình tĩnh, coi sự an toàn của đồng đội là ưu tiên tuyệt đối.

“An toàn của xe là quan trọng nhất,” bác chia sẻ.

Kết thúc câu chuyện, bác Lợi cho biết mỗi lần mở được một đoạn đường an toàn là thêm một lần thở phào, nhưng cũng là thêm một lần ghi nhớ sự khốc liệt của chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NHỮNG LẦN GỠ BOM, MỞ LỐI CHO ĐOÀN XE VƯỢT QUA | Câu chuyện thời hoa lửa