NHỮNG MẢNH ĐỜI MỘT THỜI TỪNG XẺ DỌC TRƯỜNG SƠN
Trung tâm Điều dưỡng Thương binh Thuận Thành, Bắc Ninh, là nơi nhiều chiến sĩ trở về và gắn bó suốt phần đời còn lại. Có những người lính đã sống và điều trị tại đây gần 40 năm.
“Các anh cũng một thời là lính
Cũng một thời xẻ dọc Trường Sơn
Có những người cùng mang nặng vết thương và nỗi đau mà quân thù để lại
Đến thăm nhau qua một mùa gặt hái Thì gặp nhau không nói lên lời
Anh và tôi
Người liệt nửa người
Người để lại cho đời tất cả
Người để lại đôi chân quý giá và cánh tay tạo hoá đã dành cho
Cám ơn các anh, cám ơn tất cả
Dẫu đi đâu ở đâu vẫn nhớ về Tổ quốc
Chẳng nhiều lời chỉ biết lặng im
Nắm tay nhau mà nước mắt chảy từ tim”
Bài thơ có tựa đề “Hai người lính” được đọc cho nhiều người nghe của ông Tạ Quang Thịnh, một trong những thương binh ở Trung tâm Điều dưỡng Thương binh Thuận Thành (Bắc Ninh). Cựu binh sáng tác bài thơ khi mới trở về từ sau chiến tranh và gặp gỡ những người đồng đội nơi đây.
Không nhộn nhịp, ồn ào và xô bồ như ở thành phố, Trung tâm Điều dưỡng Thương binh giống như một trạm dừng chân của những người đã hy sinh một phần máu thịt của mình cho Tổ quốc.




