Những mất mát không tên
Chiến tranh không chỉ là những trận đánh. Nó còn là những khoảng lặng… đau hơn cả tiếng súng.
Một buổi sáng, đơn vị nhận tin: Hòa – người bạn thân nhất của Nam – đã hy sinh trong một trận phục kích đêm.
Nam không tin.
Tối hôm trước, họ còn nói chuyện.
Hòa kể:
“Sau này hòa bình, tao muốn mở quán nước. Mày nhớ ghé ủng hộ nha.”
Nam cười:
“Quán mày chắc ế lắm.”
Hòa đấm nhẹ vào vai cậu:
“Ế thì mày ngồi cả ngày cho tao!”
Những lời nói ấy, giờ trở thành ký ức.
Nam ngồi lặng trước mộ tạm của Hòa. Một nắm đất nhỏ, một cành cây cắm làm dấu.
Cậu không khóc.
Chỉ nhìn.
Rất lâu.



