Anh hùng Lực lượng vũ trang

Những mất mát không thể nào quên

Nhắc đến những năm tháng chiến đấu, điều khiến ông Nghĩa xúc động và nhớ mãi không chỉ là sự khốc liệt của bom đạn, mà còn là những mất mát, đau thương mà chiến tranh để lại.

Nghệ An11/08/2026Chi đoàn Quỳ Lăng (Đoàn xã Giai Lạc)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhắc đến những năm tháng chiến đấu, điều khiến ông Nghĩa xúc động và nhớ mãi không chỉ là sự khốc liệt của bom đạn, mà còn là những mất mát, đau thương mà chiến tranh để lại.

Đối với những người lính trực tiếp sống giữa chiến trường, chiến tranh không phải là một khái niệm xa xôi. Đó là những gì họ nhìn thấy, nghe thấy và trải qua từng ngày.

Bom đạn có thể xuất hiện bất cứ lúc nào. Những người lính hôm nay còn cùng nhau thực hiện nhiệm vụ, cùng chia sẻ một bữa cơm hay động viên nhau vượt qua khó khăn, nhưng không ai biết ngày mai sẽ ra sao.

Chính trong hoàn cảnh ấy, sự mất mát trở thành điều mà người lính buộc phải đối diện.

Ông Nghĩa từng chứng kiến những đau thương của chiến tranh và hiểu rằng phía sau mỗi người lính là một gia đình đang chờ đợi. Có những người lên đường khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo những ước mơ giản dị của tuổi thanh xuân, nhưng chiến tranh đã khiến họ không thể trở về.

Những mất mát ấy để lại những khoảng trống không gì có thể bù đắp.

Với những người còn sống, mỗi lần chứng kiến đồng đội bị thương hay hy sinh lại là một lần cảm nhận rõ hơn sự tàn khốc của chiến tranh. Nhưng họ không có nhiều thời gian để dừng lại. Nhiệm vụ vẫn còn ở phía trước, những người bị thương vẫn cần được đưa ra ngoài, lương thực vẫn phải được chuyển đến nơi bộ đội đang chiến đấu.

Vì thế, người lính phải vừa mang trong lòng nỗi đau, vừa tiếp tục công việc của mình.

Có lẽ chính điều đó đã tạo nên sự trưởng thành của những người lính trẻ. Họ hiểu giá trị của sự sống, hiểu tình đồng đội và càng quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ.

Ông Nghĩa cho rằng điều khiến ông nhớ nhất về chiến tranh chính là sự tàn khốc mà chiến tranh đã gây ra cho con người và đất nước. Những ký ức ấy theo ông suốt nhiều năm, để rồi mỗi khi nhắc lại, ông vẫn không khỏi xúc động.

Nhưng từ những mất mát ấy, ông càng hiểu rõ hơn ý nghĩa của hòa bình.

Ngày hôm nay, khi đất nước đã yên bình, những người từng đi qua chiến tranh như ông có thể nhìn lại và thấy rằng những năm tháng gian khổ, những hy sinh và mất mát của cả một thế hệ đã góp phần tạo nên cuộc sống mà các thế hệ sau đang được hưởng.

Vì vậy, ông luôn trân trọng cuộc sống hiện tại và mong muốn thế hệ trẻ hiểu rằng hòa bình không phải điều tự nhiên mà có. Đằng sau sự bình yên ấy là những năm tháng chiến đấu, là mồ hôi, nước mắt và cả sự hy sinh của biết bao con người.

Những người đã nằm lại có thể không còn kể được câu chuyện của mình.

Nhưng những người còn sống như ông Nghĩa vẫn mang theo ký ức ấy – như một lời nhắc nhở rằng chiến tranh đã đi qua, nhưng những mất mát của nó không bao giờ nên bị lãng quên.

Audio / Lời kể nhân chứng

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn