Những "mắt thần" canh giữ bầu trời Lào Cai
Lào Cai những năm tháng ấy là nơi đầu sóng ngọn gió. Đơn vị pháo cao xạ của bác được ví như những "mắt thần" không bao giờ ngủ trên những đỉnh cao. Nhiệm vụ chính là hiệp đồng tác chiến, bắn rơi máy bay địch và bảo vệ các cứ điểm quan trọng dọc biên giới. Bác kể, cuộc sống bên mâm pháo là những chuỗi ngày căng thẳng tột độ. Giữa mây mù bao phủ của vùng cao, mắt lúc nào cũng phải quan sát, tai lúc nào cũng phải lắng nghe tiếng động cơ máy bay từ phía xa. Chỉ cần một phút lơ là, cái giá phải trả có thể là máu của đồng đội và sự an nguy của biên giới.
Có những trận đánh diễn ra bất ngờ ngay giữa ban ngày. Khi tiếng còi báo động vang lên, tất cả anh em vào vị trí chiến đấu chỉ trong tích tắc. Tiếng pháo nổ chát chúa vang động cả thung lũng, khói thuốc súng khét lẹt bao trùm lấy trận địa. Bác nhớ lại, trong khoảnh khắc ấy, không ai còn biết sợ hãi là gì. Mục tiêu duy nhất là hạ gục "con ma" trên bầu trời. Những nòng pháo cao xạ của ta vươn cao, khạc lửa vào quân thù như ý chí bất khuất của dân tộc. Giữa lằn ranh sinh tử, sự phối hợp nhịp nhàng giữa các pháo thủ chính là chìa khóa của chiến thắng.
Nhưng chiến tranh không chỉ có tiếng súng. Đó còn là những giờ trực đêm dưới cái lạnh thấu xương của Lào Cai. Bác cùng đồng đội ngồi bên mâm pháo, chia nhau mẩu sắn lùi, kể cho nhau nghe về quê hương. Người quê Ninh Bình, người quê Thái Bình, nhưng tất cả đã trở thành anh em ruột thịt. Những câu chuyện về cánh đồng lúa Liên Trì, về những người bạn gái hậu phương đã trở thành liều thuốc tinh thần giúp các chiến sĩ vượt qua những đêm dài trực chiến. Bài viết khắc họa sự kiên cường của lính phòng không, những người đã dùng máu và mồ hôi để giữ cho bầu trời biên cương mãi mãi xanh trong.



