Những mùa xuân không quên của Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Võ Thị Tâm P5
Những mùa xuân không quên của Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Võ Thị Tâm P5
Không lập gia đình, Võ Thị Tâm chọn cho mình một con đường khác, nhận nuôi một bé gái mồ côi, rồi thêm một bé trai, thêm một bé gái nữa. Bà nói giản dị mà thấm thía: Đó là những đứa con không chung dòng máu, không chung huyết thống, nhưng chung một tình thương. Từ những đứa trẻ nằm ẵm ngửa trong nôi, thiếu hơi mẹ, sống nương tựa vào người mẹ thương binh nghèo khó, tháng ngày lặng lẽ trôi qua. Rồi các con lớn lên, trưởng thành, “không chỉ ba mà thành sáu đứa con” trong vòng tay bà.
Hành trình nuôi con của một bà mẹ thương binh đầy gian khổ. Những năm tem phiếu, sữa phải mua bằng phiếu, bà dành phần gạo ít ỏi nấu cháo cho con, còn mình ăn cơm độn mì, bo bo. Con ốm đau triền miên, bệnh viện trở thành chốn quen. Có đứa đến hai tuổi mới chập chững đi được vài bước. Nhưng khó khăn không khuất phục được người nữ giao liên năm xưa.
Bà gửi con đi học, rồi chính mình cũng tiếp tục học tập. Năm 1977, bà được đi cử học tại Trường Pháp lý Trung ương, sau đó về công tác tại Tòa án Nhân dân Quận 11, trở thành thẩm phán. Khi được hỏi vì sao chọn Quận 11, bà trả lời ngắn gọn mà nặng nghĩa tình, đó là nơi gắn với bà những ngày Mậu Thân máu lửa, nơi nếu không có đồng bào che chở, bà đã không thể sống sót.
Vài năm sau, một người thương binh thấu hiểu và cảm thông với hoàn cảnh “mẹ góa con côi” đã đến bên bà. Đó là ông Nguyễn Phú Hằng, sĩ quan cao cấp đã nghỉ hưu. Về khu phố, ông là người dân gương mẫu; trong gia đình, là người chồng, người cha mực thước. Hai vợ chồng từng khát khao có một đứa con chung, nhưng hạnh phúc ấy không trọn vẹn. Một lần mang thai rồi mất con do nhiễm độc hóa học, bác sĩ khẳng định cơ thể ông bà nhiễm chất độc da cam không nên sinh nở thêm.



