Những năm kháng chiến
Ông Lưu Văn Minh sinh năm 1955 tại xã Bình Dương, một vùng quê giàu truyền thống cách mạng. Tuổi thơ của ông gắn liền với những năm tháng chiến tranh ác liệt, tiếng bom đạn vọng về từ khắp núi rừng Tây Nguyên. Chứng kiến quê hương bị tàn phá, người dân sống trong cảnh cơ cực, từ khi còn rất trẻ ông đã sớm nuôi ý chí tham gia cách mạng để bảo vệ đất nước.
Năm vừa tròn mười tám tuổi, ông Minh bí mật tham gia lực lượng kháng chiến tại địa phương. Khi ấy, vóc người ông nhỏ nhưng rất nhanh nhẹn, gan dạ. Ban ngày ông cùng bà con lao động sản xuất, ban đêm làm nhiệm vụ giao liên, dẫn đường cho bộ đội băng qua những cánh rừng già và các con suối hiểm trở.
Có một đêm mùa mưa năm 1973, đơn vị của ông nhận nhiệm vụ vận chuyển tài liệu mật và thuốc men đến căn cứ ở vùng sâu. Đường đi đầy nguy hiểm vì địch đang mở nhiều cuộc càn quét. Trời tối đen như mực, mưa rừng xối xả, từng bước chân phải dò dẫm giữa bùn lầy và vách đá.
Khi đoàn đang vượt qua một con suối lớn thì bất ngờ địch phục kích. Tiếng súng nổ vang giữa núi rừng. Trong lúc hỗn loạn, một đồng đội bị thương nặng và mắc kẹt giữa làn đạn. Không ngần ngại, ông Minh lao ra kéo đồng đội vào nơi trú ẩn. Chính trong giây phút ấy, ông bị mảnh đạn găm vào chân. Máu chảy nhiều nhưng ông vẫn cắn răng chịu đau, tiếp tục dìu đồng đội thoát khỏi vòng vây.
Sau trận ấy, vết thương khiến ông trở thành thương binh. Nhưng điều đau đớn hơn là trong một lần hoạt động sau đó, ông bị địch bắt giam. Những tháng ngày tù đày là quãng thời gian khắc nghiệt nhất cuộc đời ông. Dù bị tra khảo, đánh đập dã man, ông vẫn giữ vững khí tiết của người chiến sĩ cách mạng, quyết không khai báo hay phản bội đồng đội.
Trong lao tù, ông luôn động viên anh em cùng vượt qua gian khổ. Ông thường kể về quê hương Bình Dương với những mùa lúa chín vàng, về ngày đất nước hòa bình mà mọi người sẽ được trở về đoàn tụ với gia đình. Chính niềm tin ấy đã giúp nhiều người vượt qua tuyệt vọng.
Ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, ông Minh được trở về quê hương trong niềm vui vỡ òa của người thân và bà con xóm làng. Dù mang trên mình thương tật chiến tranh, ông vẫn sống giản dị, cần cù và luôn gương mẫu trong mọi việc. Ông thường nhắc con cháu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao máu xương của đồng đội năm xưa, vì vậy phải biết yêu nước, sống nghĩa tình và có trách nhiệm với quê hương.
Đối với người dân địa phương, ông Lưu Văn Minh không chỉ là một người có công với cách mạng, mà còn là biểu tượng của lòng dũng cảm, ý chí kiên cường và tinh thần bất khuất của thế hệ đi trước.



