Những năm tháng kháng chiến hào hùng
Bà nội em năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi. Mái tóc bà bạc trắng như mây, đôi bàn tay gầy guộc nhưng vẫn nhanh nhẹn. Mỗi khi cả nhà quây quần bên mâm cơm, em thích nhất là được nghe bà kể chuyện về những năm tháng kháng chiến hào hùng. Bà kể lúc nhỏ bà là người con của vùng đất Trà Thanh – huyện Trà Bồng. Năm 1968, khi đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh, bà em mới tròn 12 tuổi.
Lúc ấy bà là một cô gái khỏe mạnh, giàu lòng yêu nước. Không ngại gian khó, bà đã tham gia vào đội xung kích cùng với dân quân trong làng. Công việc của bà khi ấy rất vất vả. Ban ngày, bà cùng mọi người đào hầm trú ẩn, đắp đường, chuyển lương thực và thuốc men cho bộ đội. Đêm xuống, bà cùng các thanh niên gùi gạo, tải đạn băng qua những con đường rừng tối om để tiếp tế cho chiến sĩ ngoài mặt trận. Có những hôm mưa lớn, đường trơn trượt, bà vẫn cắn răng bước tiếp vì nghĩ đến các chú bộ đội đang chờ. Ngoài ra, bà còn tham gia vài lần làm nhiệm vụ canh gác, báo động khi có máy bay địch xuất hiện. Mỗi khi còi báo vang lên, bà cùng các quân dân trong làng nhanh chóng hướng dẫn bà con xuống hầm trú ẩn an toàn. Bà kể rằng, dù bom đạn ác liệt nhưng ai nấy đều rất kiên cường, luôn tin tưởng vào ngày chiến thắng. Có lần, trong lúc vận chuyển lương thực, bà bị mảnh đá văng trúng chân và chảy máu. Thế nhưng bà chỉ băng sơ qua rồi tiếp tục công việc. Bà nói “ Khi Tổ quốc cần, đau một chút có đáng gì đâu con”. Nghe câu này của bà thì tim em nhói lên, chắc lúc ấy bà đau lắm, nhưng chưa lần nào thấy bà than vãn về cuộc sống thời kháng chiến. Sau năm 1975, đất nước đã hoàn toàn giải phóng thì bà đã yên tâm trở về với ngôi nhà của gia đình. Nhưng ngôi nhà đó đã không còn bố, không còn mẹ, chỉ còn hai chị em trở về lẵng lặng trong ngôi nhà nhỏ. Một nỗi đau mất mát quá lớn đối với bà, bà và em trai ruột (em gọi bằng ông) vẫn tiếp tục với công việc làm nương, rẫy để sinh sống. Đến năm hai mươi lăm tuổi thì bà lập gia đình và về sinh sống tại thôn 4, xã Trà Nú, huyện Bắc Trà My, tỉnh Quảng Nam cũ. Nay thuộc thôn Làng Gạch, xã Trà Liên, thành phố Đà Nẵng. Nghe bà kể chuyện, em càng thêm kính phục sự dũng cảm và sự hy sinh của thế hệ đi trước. Nhờ có những người như bà em mà đất nước mới có được hòa bình như ngày hôm nay. Em tự nhủ sẽ chăm ngoan, học giỏi để xứng đáng với công lao to lớn của bà và biết baonguoiwf đã sống trong thời hoa lửa.



