“Những năm tháng không kịp quay đầu” – lời kể của Trần Hiệp Thắng (1)
Thông tin đang cập nhật
Tháng 4 năm 1968, tôi lên đường nhập ngũ.
Khi ấy, tôi 20 tuổi. Cái tuổi đáng ra còn đang loay hoay với cuộc sống, thì chúng tôi lại bước thẳng vào chiến tranh – nơi không có chỗ cho sự chần chừ.
Năm 1968 là một năm đặc biệt. Chiến trường nóng hơn bao giờ hết. Không cần ai nói nhiều, chúng tôi cũng hiểu: mình đang đi vào những tháng ngày khốc liệt nhất.
Tôi còn nhớ rất rõ những ngày hành quân đầu tiên. Đi liên tục, đi trong đêm, đi qua rừng, qua suối. Ba lô nặng trĩu, vai đau rát, nhưng không ai dừng lại. Có những đoạn đường dài đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng bước chân của chính mình và hơi thở gấp gáp trong lồng ngực.
Rồi chiến trường hiện ra đúng như những gì người ta vẫn nói — khốc liệt hơn rất nhiều so với tưởng tượng.
Tiếng súng nổ không ngớt. Đất rung lên từng hồi. Có những lúc vừa tiến lên, vừa phải tìm cách tránh đạn. Mọi thứ diễn ra nhanh đến mức không kịp suy nghĩ. Chỉ biết một điều: phải tiến lên, không được lùi.
Có những ngày mà ranh giới giữa sống và chết mong manh đến lạ. Một người vừa còn nói chuyện với mình, sau một trận đánh đã không còn nữa. Những khoảnh khắc ấy không cho phép chúng tôi yếu lòng. Nếu dừng lại, nếu chùn bước, có thể sẽ không còn cơ hội đứng dậy lần nữa.
Chúng tôi chiến đấu như thế, qua từng năm. Không ai đếm nổi bao nhiêu trận, bao nhiêu lần đối mặt hiểm nguy. Chỉ biết rằng, mỗi ngày trôi qua là một lần giữ được sự sống, và cũng là một bước tiến gần hơn đến ngày hòa bình.
Đến năm 1975, khi nghe tin chiến thắng, tôi không reo lên như mình từng nghĩ. Tôi chỉ ngồi lặng đi một lúc lâu. Trong đầu hiện lên rất nhiều khuôn mặt — những người đã cùng tôi đi qua những năm tháng ấy, nhưng không phải ai cũng có mặt trong ngày trở về.
Tháng 12 năm 1975, tôi xuất ngũ.
Chiến tranh khép lại, nhưng những gì nó để lại thì không dễ gì khép lại trong lòng người lính. Có những ký ức theo tôi đến tận bây giờ — tiếng súng, những lần hành quân, và cả những khoảng lặng sau mỗi trận đánh.
Chúng tôi đã đi qua một quãng đời mà không kịp quay đầu.
Nhưng cũng chính quãng đời ấy đã làm nên một thế hệ – sẵn sàng bước vào lửa đạn khi Tổ quốc cần, và không bao giờ hối tiếc về điều đó.



