Những năm tháng không quên
Hồi ức của tôi – Nguyễn Đức Minh, cựu Thanh niên xung phong phường Chu Văn An, thành phố Hải
Tôi tên là Nguyễn Đức Minh, hiện nay sinh sống tại tổ dân phố Kiệt Đông. Đã nhiều năm trôi qua kể từ ngày chiến tranh kết thúc, nhưng mỗi khi nhắm mắt lại, trong tôi vẫn hiện lên rất rõ những năm tháng tuổi trẻ gắn với màu áo Thanh niên xung phong, với bom đạn, gian khổ và cả những hy sinh không thể nào quên.
Tôi lên đường khi tuổi đời còn rất trẻ. Ngày đó, đất nước đang trong những năm tháng ác liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Tiếng gọi Tổ quốc vang lên mạnh mẽ, thôi thúc chúng tôi – những thanh niên mang trong mình lý tưởng và niềm tin mãnh liệt – sẵn sàng rời xa gia đình, quê hương để bước vào chiến trường. Tôi nhớ rất rõ buổi tiễn quân năm ấy, mẹ tôi chỉ dặn một câu ngắn gọn: “Đi cho trọn nghĩa với nước, với dân, con nhé.”
Là Thanh niên xung phong, nhiệm vụ của chúng tôi không trực tiếp cầm súng chiến đấu, nhưng lại luôn có mặt ở những nơi nguy hiểm nhất. Tôi cùng đồng đội tham gia mở đường, san lấp hố bom, vận chuyển lương thực, đạn dược, cáng thương binh trong điều kiện hết sức khắc nghiệt. Có những con đường vừa thông xong ban ngày, đêm đến đã bị bom Mỹ cày xới tan hoang. Sáng hôm sau, chúng tôi lại lặng lẽ ra hiện trường, tiếp tục công việc, coi cái chết như điều đã được đặt sẵn phía trước.
Những trận bom rải thảm là ký ức ám ảnh nhất trong tôi. Có lần, khi cả đơn vị đang san đường thì máy bay ập đến. Đất đá tung lên mù mịt, tiếng nổ dội vào lồng ngực đến nghẹt thở. Khi bom ngớt, tôi đứng dậy, nhìn quanh và nhận ra một đồng đội không còn trở lại. Người ấy mới tối hôm trước còn ngồi cùng tôi, chia nhau nắm cơm độn sắn, nói về ngày hòa bình sẽ về quê cưới vợ. Vậy mà chỉ sau một trận bom, tất cả đã dừng lại. Chúng tôi lặng lẽ đặt anh nằm bên vệ đường, phủ tạm tấm tăng, rồi tiếp tục công việc, bởi con đường ấy còn phải thông để bộ đội kịp hành quân.
Trong gian khổ, điều giúp chúng tôi đứng vững chính là tình đồng đội. Chúng tôi chia nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô, động viên nhau vượt qua sốt rét, đói rét và nỗi sợ hãi luôn rình rập. Không ai nghĩ đến chuyện lùi bước. Mỗi người đều hiểu rằng, nếu con đường không thông, nếu đạn không tới kịp chiến trường, thì biết bao chiến sĩ ngoài mặt trận sẽ gặp nguy hiểm.
Ngày đất nước thống nhất, tôi và những người còn sống trở về trong niềm vui xen lẫn nỗi đau. Vui vì Tổ quốc độc lập, non sông liền một dải; đau vì nhiều đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường, không kịp trở về nhìn thấy hòa bình.
Giờ đây, khi đã đi qua gần trọn một đời người, tôi luôn tự nhủ rằng những năm tháng Thanh niên xung phong là quãng thời gian đáng tự hào nhất của cuộc đời mình. Chúng tôi đã sống trọn vẹn cho lý tưởng, cho Tổ quốc. Những ký ức thời hoa lửa ấy, dù gian khổ và mất mát, nhưng sẽ mãi là ngọn lửa âm thầm nhắc nhở tôi và thế hệ sau về giá trị của hòa bình, độc lập và lòng yêu nước.


