Những Năm Tháng Không Quên
Nói về bài “Những ngôi sao xa xôi” của Lê Minh Khuê kể về ba nữ thanh niên xung phong làm nhiệm vụ phá bom trên tuyến đường Trường Sơn thời kháng chiến chống Mỹ. Công việc của họ vô cùng nguy hiểm, luôn đối mặt với cái chết giữa mưa bom bão đạn. Tuy vậy, ở họ vẫn toát lên vẻ đẹp trong sáng, hồn nhiên và giàu mơ mộng của tuổi trẻ. Nhân vật Phương Định hiện lên vừa dũng cảm, gan dạ vừa nhạy cảm, yêu đời. Tác phẩm ca ngợi tinh thần yêu nước và vẻ đẹp anh hùng bình dị của thế hệ trẻ Việt Nam.
Là một sinh viên của thời bình, khi đọc những dòng viết về “thời hoa lửa”, tôi không chỉ thấy chiến tranh qua những trang sách lịch sử, mà còn cảm nhận được nhịp đập rất thật của những trái tim tuổi hai mươi năm ấy. Ở giảng đường đại học, tôi quen với áp lực thi cử, với những buổi thuyết trình căng thẳng, với nỗi lo về tương lai nghề nghiệp. Nhưng so với những bước chân dò dẫm trước bom chưa nổ trên tuyến đường Trường Sơn, những lo âu của tôi bỗng trở nên nhỏ bé.
Tôi hình dung những nữ thanh niên xung phong năm xưa cũng ở độ tuổi như tôi bây giờ đã phải lớn lên giữa khói lửa. Khi tôi còn chần chừ trước một lựa chọn chuyên ngành, họ đã phải lựa chọn đối diện với cái chết để giữ cho con đường được thông suốt. Điều khiến tôi xúc động không chỉ là sự hy sinh, mà là cách họ sống trọn vẹn trong hoàn cảnh khắc nghiệt nhất. Họ vẫn cười, vẫn mơ, vẫn giữ trong tim những ước vọng giản dị. Tuổi trẻ của họ không bị chiến tranh làm khô cằn; ngược lại, nó cháy lên rực rỡ như ngọn lửa giữa đêm rừng.
Từ góc nhìn của một người trẻ hôm nay, tôi nhận ra mình may mắn biết bao khi được học tập trong hòa bình. Những phòng học sáng đèn, những con đường nhộn nhịp, những dự định tương lai… tất cả đều được đánh đổi bằng mồ hôi và máu của một thế hệ đi trước. Nếu họ đã dám đặt cược tuổi xuân cho Tổ quốc, thì tôi và những sinh viên cùng thời cũng cần biết đặt trách nhiệm của mình vào hiện tại: học tập nghiêm túc hơn, sống có lý tưởng hơn, và không để tuổi trẻ trôi qua trong sự hờ hững.
“Thời hoa lửa” của chúng tôi không còn là bom rơi, đạn nổ, mà là những thử thách của tri thức, của hội nhập, của cạnh tranh khốc liệt trong xã hội hiện đại. Chúng tôi có thể không phải san lấp hố bom, nhưng phải vượt qua những “hố sâu” của sự trì hoãn, của sợ hãi thất bại, của áp lực đồng trang lứa. Và cũng như những cô gái năm xưa, chúng tôi học cách dũng cảm không phải vì không biết sợ, mà vì hiểu rằng nếu mình chùn bước, cơ hội sẽ khép lại.
Đọc về họ, tôi không chỉ thấy lòng biết ơn, mà còn thấy một lời nhắc nhở âm thầm: tuổi trẻ chỉ thật sự có ý nghĩa khi được sống vì điều gì đó lớn hơn bản thân. Có thể tôi không đứng giữa chiến trường, nhưng tôi có thể đứng vững trước những cám dỗ tầm thường, có thể kiên trì với ước mơ và đóng góp cho cộng đồng bằng chính tri thức và sự tử tế của mình.
Và trong những đêm ngồi học muộn, khi thành phố đã lên đèn, tôi chợt nghĩ: ánh sáng ấy không chỉ đến từ những bóng đèn cao áp, mà còn từ “thời hoa lửa” của một thế hệ đã thắp lên để chúng tôi được bước tiếp. Nếu họ đã từng tỏa sáng giữa khói lửa, thì tôi một sinh viên của hôm nay cũng muốn tỏa sáng theo cách của mình, trong hòa bình, bằng tất cả nhiệt huyết và lòng tin.


