NHỮNG NĂM THÁNG KHÔNG QUÊN Ở VỊ XUYÊN
Có những vùng đất chỉ cần nhắc tên cũng đủ gợi lên ký ức về một thời khốc liệt. Với những người lính từng chiến đấu ở Vị Xuyên, Hà Giang, đó là nơi tuổi trẻ, tình đồng đội và lòng yêu nước được thử thách giữa những ngày tháng gian nan nhất.
Sinh năm 1960, tại Quảng Tiến, phường Sầm Sơn, tỉnh Thanh Hóa, ông Lê Văn Cường nhập ngũ vào tháng 2 năm 1979. Khi ấy, đất nước vừa bước qua những năm tháng chiến tranh kéo dài, nhưng nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc vẫn còn tiếp diễn ở nhiều nơi. Người thanh niên quê biển Sầm Sơn khi ấy đã khoác lên mình màu xanh áo lính, bắt đầu một hành trình mà sau này sẽ trở thành một phần ký ức không thể nào quên trong cuộc đời.
Trong thời gian tại ngũ, ông Cường được giao nhiệm vụ bộ binh và tham gia chiến đấu tại mặt trận Vị Xuyên, Hà Giang.
Nếu những người lính ở quê hương Sầm Sơn quen với biển xanh và những con sóng, thì Vị Xuyên lại là một thế giới hoàn toàn khác. Núi rừng Hà Giang hiểm trở, địa hình phức tạp và điều kiện chiến đấu khắc nghiệt. Ở đó, người lính bộ binh phải trực tiếp đối mặt với những thử thách của chiến trường, trong điều kiện thiếu thốn và luôn phải giữ vững tinh thần cảnh giác.
Những ngày tháng trên mặt trận Vị Xuyên là những ngày mà tình đồng đội trở thành điểm tựa quan trọng nhất. Những người lính cùng ăn, cùng ngủ, cùng hành quân và cùng thực hiện nhiệm vụ. Trong hoàn cảnh gian khó, mỗi người không chỉ chiến đấu cho nhiệm vụ của mình mà còn chiến đấu vì đồng đội đang ở bên cạnh.
Là một người lính bộ binh, ông Cường phải đối mặt trực tiếp với những hiểm nguy của chiến trường. Mỗi bước chân trên địa hình núi rừng, mỗi nhiệm vụ được giao đều đòi hỏi sự gan dạ, bền bỉ và ý chí kiên cường. Có những ngày tưởng như rất dài, có những khoảnh khắc mà người lính chỉ có thể dựa vào bản lĩnh và sự đoàn kết để vượt qua.
Vị Xuyên cũng là nơi chứng kiến sự hy sinh của biết bao người lính. Đối với những người từng chiến đấu tại đây, ký ức về chiến trường không chỉ có tiếng súng và những trận đánh, mà còn có hình ảnh của những người đồng đội đã cùng mình đi qua những ngày tháng gian nan.
Bốn năm năm tháng trong quân ngũ, từ tháng 2 năm 1979 đến tháng 7 năm 1983, đã để lại trong cuộc đời ông Lê Văn Cường những dấu ấn sâu sắc. Đó là quãng thời gian tuổi trẻ gắn liền với nhiệm vụ, với đồng đội và với những vùng đất biên cương của Tổ quốc.
Tháng 7 năm 1983, ông xuất ngũ và trở về quê hương Quảng Tiến, Sầm Sơn. Người lính năm nào rời chiến trường để trở lại cuộc sống đời thường. Những năm tháng quân ngũ khép lại, nhưng những ký ức về Vị Xuyên chắc chắn không thể dễ dàng phai mờ.
Có những câu chuyện người lính có thể kể lại, nhưng cũng có những câu chuyện chỉ còn nằm lại trong ký ức. Những người đồng đội, những ngày hành quân, những khoảnh khắc giữa chiến trường và những người đã không thể trở về — tất cả trở thành một phần của cuộc đời người cựu chiến binh.
Hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, những vùng biên cương năm nào đã mang một diện mạo mới. Nhưng nhắc đến Vị Xuyên, người ta vẫn nhớ về một thế hệ đã từng đứng nơi tuyến đầu, lấy tuổi trẻ và lòng dũng cảm để bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.
Câu chuyện của cựu chiến binh Lê Văn Cường vì thế không chỉ là câu chuyện của riêng một người lính. Đó còn là câu chuyện về một thế hệ thanh niên Việt Nam đã lên đường khi đất nước cần, về những năm tháng tuổi trẻ được gửi lại nơi biên giới và về tình đồng đội không bao giờ phai giữa những người từng cùng nhau đi qua chiến tranh.
Vị Xuyên đã đi qua những năm tháng khốc liệt, nhưng dấu chân của những người lính năm ấy vẫn còn ở lại. Và trong ký ức của người cựu chiến binh Lê Văn Cường, những năm tháng nơi Hà Giang có lẽ sẽ mãi là một phần tuổi trẻ không thể nào quên.

