NHỮNG NĂM THÁNG KHÔNG THỂ NÀO QUÊN
Có những câu chuyện không cần quá nhiều lời hoa mỹ nhưng khi được kể lại vẫn khiến người nghe lặng đi bởi sự chân thật và những ký ức quá đỗi sâu nặng của một thời chiến tranh.
Ông Võ Văn Phất, quê ở xã Phú Quới, tỉnh Vĩnh Long, là một người như thế. Bây giờ, mỗi ngày ông vẫn lặng lẽ làm công việc chăm sóc cây xanh tại Trường Đại học Cửu Long với vai trò Đội trưởng đội cây xanh. Ít ai biết rằng phía sau dáng vẻ hiền lành và giản dị ấy là cả một quãng đời tuổi trẻ gắn liền với những năm tháng gian khó nơi đất bạn Campuchia.
Ông kể rằng năm 1985, khi vừa tròn đôi mươi, ông tình nguyện lên đường nhập ngũ. Thời điểm ấy, nhiều thanh niên đều mang trong mình tinh thần sẵn sàng cống hiến cho đất nước. Với ông, khoác lên mình màu áo lính là niềm tự hào lớn lao của tuổi trẻ.
Sau thời gian huấn luyện, ông được phân công sang Campuchia làm nhiệm vụ tại tỉnh Pursat, thuộc đoàn vận tải của Sư đoàn 339, Quân khu 9.
Ngày đầu tiên đặt chân sang đất bạn, cảm giác trong ông vừa hồi hộp vừa lo lắng. Mọi thứ đều xa lạ. Chung quanh là rừng núi, là những con đường dài hun hút và cuộc sống thiếu thốn đủ điều. Xa quê hương, xa gia đình, người lính trẻ nào cũng mang trong lòng nỗi nhớ nhà nhưng không ai dám nói ra.
Ông nhớ nhất là những tháng ngày sống giữa rừng sâu. Điều kiện sinh hoạt vô cùng khó khăn. Có những hôm cơm ăn không đủ no, nước uống cũng thiếu thốn. Đêm đến, mọi người trải tấm tăng nằm giữa rừng, nghe tiếng côn trùng vọng lại trong bóng tối.
Khó khăn nhất có lẽ là những cơn sốt rét rừng. Ông kể có những đêm đang sốt cao, người run cầm cập nhưng vẫn phải cố thức để làm nhiệm vụ. Mệt thì mệt thật, nhưng ai cũng động viên nhau cố gắng vượt qua.
Trong ký ức của ông, điều quý giá nhất trong những năm tháng ấy chính là tình đồng đội. Những người lính trẻ xa quê xem nhau như anh em ruột thịt. Khi đau bệnh, họ chăm sóc cho nhau. Khi nhớ nhà, họ ngồi lại kể chuyện quê hương để động viên nhau cố gắng.
Ông từng chứng kiến nhiều cảnh đau lòng nơi chiến trường. Có những người đồng đội hôm trước còn trò chuyện cùng nhau, hôm sau đã không còn nữa. Chính những mất mát ấy khiến người lính trẻ ngày ấy càng hiểu hơn giá trị của sự sống và hòa bình.
Dù cuộc sống nơi chiến trường nhiều lúc khiến ông cảm thấy nản lòng, nhưng chưa bao giờ ông nghĩ đến chuyện bỏ cuộc. Bởi ông hiểu rằng mình đang mang trên vai trách nhiệm của một người lính.
Bốn năm nơi đất bạn Campuchia là bốn năm tuổi trẻ đầy gian khó nhưng cũng rất đáng nhớ đối với ông. Đến năm 1989, ông xuất ngũ trở về quê nhà.
Ngày trở về, điều khiến ông hạnh phúc nhất chỉ đơn giản là được gặp lại gia đình sau những năm dài xa cách. Với ông, còn được sống để trở về đã là điều may mắn hơn rất nhiều người đồng đội khác.
Rời quân ngũ, ông tiếp tục sống giản dị và chăm chỉ lao động. Dù làm bất kỳ công việc nào, ông cũng luôn giữ tinh thần trách nhiệm và sự kỷ luật của người lính năm xưa.
Đến hôm nay, khi đã đi qua gần hết cuộc đời, ông vẫn luôn nhắc nhở thế hệ trẻ phải biết trân trọng cuộc sống hòa bình hiện tại. Theo ông, người trẻ cần chăm chỉ học tập, sống có trách nhiệm và biết cố gắng vươn lên để xây dựng quê hương ngày càng tốt đẹp hơn.
Những năm tháng chiến tranh đã lùi xa, nhưng với ông Võ Văn Phất, ký ức về một thời tuổi trẻ nơi rừng sâu đất bạn vẫn còn nguyên vẹn như mới hôm qua. Đó không chỉ là ký ức về gian khổ, mà còn là ký ức của tình đồng đội, của lòng yêu nước và của một tuổi trẻ đã sống hết mình cho Tổ quốc.



