NHỮNG NĂM THÁNG KHÔNG THỂ NÀO QUÊN CỦA BÀ NGÔ THỊ CẦM
Ngày 9/7/1965, khi mới ngoài đôi mươi, bà Ngô Thị Cầm đã xung phong tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước, trở thành Thanh niên xung phong thuộc Đơn vị 306, sau này là Đơn vị 412N75 – Bộ Xây dựng 67, đóng quân tại Quảng Bình. Đây là địa bàn trọng điểm đánh phá ác liệt của không quân Mỹ, nơi mỗi tấc đường, mỗi cây cầu đều là mục tiêu hủy diệt
NHỮNG NĂM THÁNG KHÔNG THỂ NÀO QUÊN CỦA BÀ NGÔ THỊ CẦM Trong lịch sử đấu tranh giành độc lập của dân tộc, có những con người đã hiến trọn tuổi xuân của mình cho Tổ quốc, sống và chiến đấu giữa lằn ranh sinh – tử mà không một lời đòi hỏi. Bà Ngô Thị Cầm, sinh năm 1943, quê quán thôn Tân Bình 1 (xã Thiệu Ngọc cũ), nay thuộc xã Thiệu Tiến, là một trong những nhân chứng sống tiêu biểu của một thời hoa lửa đầy bi tráng ấy. Ngày 9/7/1965, khi mới ngoài đôi mươi, bà Ngô Thị Cầm đã xung phong tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước, trở thành Thanh niên xung phong thuộc Đơn vị 306, sau này là Đơn vị 412N75 – Bộ Xây dựng 67, đóng quân tại Quảng Bình. Đây là địa bàn trọng điểm đánh phá ác liệt của không quân Mỹ, nơi mỗi tấc đường, mỗi cây cầu đều là mục tiêu hủy diệt. Nhiệm vụ của bà và đồng đội là làm đường, đảm bảo giao thông, lấp hố bom, giữ cho mạch máu giao thông luôn thông suốt để chi viện cho chiến trường miền Nam. Công việc tưởng chừng thầm lặng ấy lại luôn cận kề cái chết. Bom đạn trút xuống bất kể ngày đêm, đất đá còn chưa kịp nguội thì các tiểu đội đã lao ra san lấp, thông đường cho xe qua. Nhắc đến những kỷ niệm đau thương nhất, bà Cầm vẫn nghẹn ngào kể lại: có những tiểu đội đang ăn cơm thì bom bất ngờ rơi xuống, cướp đi sinh mạng của cả tiểu đội trong chớp mắt. Có những lúc, bà và đồng đội nằm trong hầm trú ẩn, nghe rõ tiếng giặc đi trên đầu, chỉ cách sự sống và cái chết một gang tấc. Những năm tháng ấy, bà cùng đơn vị hành quân đêm từ Bắc vào Nam suốt 25 đêm liền, băng rừng, vượt suối, tuyệt đối giữ bí mật để tránh máy bay địch. Đêm đi – ngày ẩn nấp, đói khát, sốt rét, hiểm nguy luôn rình rập, nhưng không ai lùi bước. Trong tim mỗi người chỉ có một niềm tin duy nhất: đất nước nhất định sẽ thống nhất. Từ năm 1965 đến năm 1970, bà Ngô Thị Cầm gắn bó trọn vẹn tuổi thanh xuân với lực lượng Thanh niên xung phong. Sau năm 1970, bà tiếp tục công tác trong ngành Giao thông vận tải, làm công nhân GTVT, đóng tại Sóc Sơn – Hà Nội, tiếp tục góp sức xây dựng đất nước trong thời bình. Đến năm 1989, bà chính thức nghỉ hưu, khép lại chặng đường dài cống hiến không mệt mỏi.



