Mẹ Việt Nam Anh hùng

NHỮNG NĂM THÁNG KHÔNG THỂ QUÊN

Trong dòng chảy lịch sử của dân tộc, có những con người đã dành những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ cho chiến trường. Họ không chỉ góp sức mình vào những trận đánh, mà còn mang theo những ký ức, những câu chuyện và những giá trị của một thời hoa lửa để trao lại cho thế hệ hôm nay. Ông Nguyễn Đức Phúc, sinh năm 1942 (Nhâm Ngọ), quê tại Cụp Nghi, Hội Phú, Hoài Hảo, Hoài Nhơn, Bình Định là một trong những người đã trải qua những năm tháng như thế. Hiện nay đang trú tại phường Xuân Hương – Đà Lạt.

Thái Nguyên13/08/2026Phường Xuân Hương - Đà Lạt ((LĐ) Đoàn phường Xuân Hương - Đà Lạt)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
NHỮNG NĂM THÁNG KHÔNG THỂ QUÊN

NHỮNG NĂM THÁNG KHÔNG THỂ QUÊN

Câu chuyện thời hoa lửa của cựu chiến binh Nguyễn Đức Phúc

 

“Có những năm tháng đã đi qua, nhưng ký ức về một thời tuổi trẻ cống hiến cho Tổ quốc thì vẫn còn mãi.”

                                         

Picture1.jpg

                                  Ông Nguyễn Đức Phúc ( Ảnh sưu tầm)

Trong dòng chảy lịch sử của dân tộc, có những con người đã dành những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ cho chiến trường. Họ không chỉ góp sức mình vào những trận đánh, mà còn mang theo những ký ức, những câu chuyện và những giá trị của một thời hoa lửa để trao lại cho thế hệ hôm nay.

Ông Nguyễn Đức Phúc, sinh năm 1942 (Nhâm Ngọ), quê tại Cụp Nghi, Hội Phú, Hoài Hảo, Hoài Nhơn, Bình Định là một trong những người đã trải qua những năm tháng như thế. Hiện nay đang trú tại phường Xuân Hương – Đà Lạt.

 

TỪ QUÊ HƯƠNG BÌNH ĐỊNH ĐẾN NHỮNG NĂM THÁNG CHIẾN TRƯỜNG

Những năm đầu của tuổi thanh xuân, ông Nguyễn Đức Phúc đã lựa chọn con đường hoạt động cách mạng.

Từ năm 1961 đến năm 1963, ông hoạt động tại Trường Quân chính Khu V ở Gia Lai. Đây là những năm tháng đặt nền móng cho hành trình cống hiến lâu dài của người thanh niên Bình Định.

Đến giai đoạn 1963 – 1968, ông đảm nhiệm nhiều nhiệm vụ trong lực lượng vũ trang: từ Trung đội trưởng cảnh vệ, Đại đội trưởng trinh sát 16 tỉnh đội Quảng Nam đến Chính trị viên V16 (Quảng Nam).

Mỗi nhiệm vụ là một thử thách. Mỗi vùng đất đi qua lại ghi thêm một dấu ấn trong cuộc đời người chiến sĩ.

 

RA BẮC HỌC TẬP – TRỞ VỀ NAM CHIẾN ĐẤU

Năm 1969 – 1970, ông ra Bắc học tại Trường Chính trị, Trường Đặc công.

Sau thời gian học tập, năm 1970 – 1973, ông trở lại chiến trường miền Nam, trực tiếp chiến đấu và làm nhiệm vụ Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn Đặc công 10 và 17, Đoàn 429R (Tây Ninh).

Chiến trường khi ấy trải rộng qua nhiều địa bàn như Đồng Nai, Lâm Đồng.

Đó là những năm tháng mà tuổi trẻ được gửi lại nơi chiến trường. Người lính phải đối mặt với gian khổ, hiểm nguy, nhưng vẫn giữ vững tinh thần, ý chí và trách nhiệm với nhiệm vụ được giao.

 

NHỮNG NGÀY THÁNG GẮN VỚI NHỮNG TRẬN ĐÁNH CUỐI CÙNG

Từ năm 1973 đến năm 1975, ông Nguyễn Đức Phúc giữ cương vị Chính trị viên Tiểu đoàn Đặc công 200C, Tiểu đoàn 840 (Quân khu VI).

Đơn vị hoạt động, chiến đấu trên nhiều địa bàn: Hàm Tân, Tánh Linh, Phan Thiết (Bình Thuận), Lâm Đồng, Ninh Thuận, Tuyên Đức...

Chiến tranh bước vào những ngày tháng quyết liệt cuối cùng.

Và rồi, một dấu mốc lịch sử đặc biệt đã đến.

Ngày 2 tháng 4 năm 1975, ông cùng đồng đội tham gia tiếp quản thành phố Đà Lạt.

Từ một người lính chiến đấu trên nhiều chiến trường, ông đã có mặt trong thời khắc lịch sử của thành phố Đà Lạt – nơi sau này trở thành vùng đất gắn bó lâu dài với cuộc đời ông.

Picture2.jpg

Ông Nguyễn Đức Phúc đang sắp xếp lại các kỷ vật chiến tranh ( Ảnh sưu tầm)

 

SAU CHIẾN TRANH – TIẾP TỤC CỐNG HIẾN

Hòa bình lập lại không có nghĩa là hành trình cống hiến dừng lại.

Trong giai đoạn 1975 – 1984, ông Nguyễn Đức Phúc tiếp tục đảm nhiệm nhiều nhiệm vụ: Phó Chính trị Thành đội Đà Lạt, Chính trị viên Tiểu đoàn 186 (Di Linh – Lâm Đồng), truy quét Fulro và Trưởng ban Tuyên huấn Tỉnh đội Lâm Đồng.

Từ chiến trường trở về, ông tiếp tục góp sức mình trong công cuộc xây dựng và bảo vệ quê hương.

Đến năm 1984 – 1992, ông chuyển sang công tác hành chính, giữ chức Thư ký nội chính, chuyên viên UBND tỉnh Lâm Đồng.

Một người lính năm nào tiếp tục mang tinh thần trách nhiệm của người cán bộ vào công việc đời thường.

 

MỘT CUỘC ĐỜI – NHIỀU DẤU ẤN

Từ năm 1993 đến năm 2017, ông nghỉ hưu nhưng vẫn tiếp tục đóng góp cho quê hương trong lĩnh vực du lịch.

Ông giữ vai trò Chủ tịch HĐQT kiêm Giám đốc Công ty Du lịch Dã Ngoại Phương Nam, lập làng Darahoa (Đức Trọng), đồng thời là Chủ tịch Hiệp hội Du lịch Lâm Đồng giai đoạn 2009 – 2014.

Từ người chiến sĩ nơi chiến trường, ông trở thành một trong những người góp phần xây dựng và phát triển ngành du lịch địa phương.

Đó là một hành trình đặc biệt: từ chiến đấu đến xây dựng, từ giữ gìn Tổ quốc đến góp sức dựng xây quê hương.

 

LỜI KỂ GỬI LẠI CHO THẾ HỆ HÔM NAY

Nhìn lại cuộc đời ông Nguyễn Đức Phúc, chúng ta có thể thấy một thế hệ đã sống, chiến đấu và cống hiến bằng tất cả tuổi trẻ của mình.

Những năm tháng 1961 – 1975 không chỉ là những dòng thời gian trong một bản tiểu sử. Đó là cả một phần tuổi trẻ được gửi lại nơi chiến trường; là những bước chân qua nhiều vùng đất; là những nhiệm vụ, những trận đánh và những thời khắc lịch sử không thể nào quên.

 

Picture3.jpgPicture4.jpg

Giấy chứng nhận danh hiệu dũng sĩ và giấy chứng nhận Huân chương chiến công giải phóng hạng ba cho ông Nguyễn Đức Phúc. ( Ảnh sưu tầm)

Hôm nay, thế hệ trẻ được sống trong hòa bình, được học tập, làm việc và theo đuổi những ước mơ của riêng mình.

Vì vậy, việc lắng nghe, ghi chép và lưu giữ những câu chuyện của các nhân chứng lịch sử không chỉ để nhìn lại quá khứ, mà còn để hiểu hơn giá trị của hòa bình hôm nay.

Câu chuyện về ông Nguyễn Đức Phúc là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng sâu sắc:

Tuổi trẻ chỉ đến một lần. Hãy sống sao cho những năm tháng tuổi trẻ trở thành những năm tháng có ý nghĩa.

Và những câu chuyện thời hoa lửa ấy – dù đã lùi xa theo năm tháng – vẫn cần được kể lại, để ký ức không bị lãng quên, lịch sử không bị phai mờ và truyền thống yêu nước tiếp tục được trao truyền cho thế hệ mai sau.

Người viết: Trương Thanh Hà Diễm – Bí thư chi đoàn Trường mầm non 2, phường Xuân Hương – Đà Lạt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn