Bài viết

Những năm tháng trên tuyến đường 1C huyền thoại

Trần Thị Ngọc Nữ tham gia kháng chiến khi còn rất trẻ. Năm 1969, bà theo học lớp y tá Đoàn 195 thuộc Cục Hậu cần Quân khu 9 và sau đó phục vụ trên tuyến đường 1C. Giữa bom đạn, bà cùng đồng đội chăm sóc và cứu chữa thương binh trong điều kiện thiếu thốn mọi thứ.

Cà Mau15/08/2026Đoàn xã Đắk Wil (Đắk Wil)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trần Thị Ngọc Nữ tham gia kháng chiến khi còn rất trẻ. Năm 1969, bà theo học lớp y tá Đoàn 195 thuộc Cục Hậu cần Quân khu 9 và sau đó phục vụ trên tuyến đường 1C. Giữa bom đạn, bà cùng đồng đội chăm sóc và cứu chữa thương binh trong điều kiện thiếu thốn mọi thứ.

Nội dung câu chuyện

Khi chiến tranh diễn ra ác liệt ở miền Tây Nam Bộ, tuyến đường 1C trở thành một tuyến chi viện quan trọng. Những thanh niên còn rất trẻ phải băng rừng, lội nước, vận chuyển vũ khí, lương thực và chăm sóc thương bệnh binh. Hơn 800 thanh niên từng tham gia tuyến đường này, trong đó khoảng hai phần ba là phụ nữ.

Trần Thị Ngọc Nữ sinh năm 1952. Gia đình bà có truyền thống cách mạng. Khi mới 15 tuổi, bà đã đăng ký đi bộ đội. Trong gia đình có 9 anh chị em thì 6 người tham gia kháng chiến.

Năm 1969, bà học lớp y tá Đoàn 195 thuộc Cục Hậu cần Quân khu 9. Công việc của bà là chăm sóc, cấp cứu những người bị thương từ chiến trường đưa về.

Chiến tranh khiến công việc của người y tá vô cùng khó khăn. Bom đạn, đặc biệt là bom dầu, có thể gây những vết bỏng rất nặng. Thương binh được đưa về liên tục trong khi thuốc men, băng gạc và dụng cụ y tế đều thiếu thốn.

Trong hoàn cảnh đó, những người y tá phải tận dụng từng cuộn băng. Băng gạc sau khi sử dụng được giặt sạch, phơi khô rồi tiếp tục dùng lại nhiều lần. Có khi một cuộn băng phải sử dụng đến 5–6 lần.

Những ký ức ấy vẫn còn in sâu trong tâm trí bà Nữ. Nhiều năm sau chiến tranh, khi nhìn lại những hình ảnh của đồng đội trên tuyến đường 1C, bà vẫn xúc động nhớ về một thời tuổi trẻ đã sống và làm việc giữa bom đạn.

Câu chuyện của Trần Thị Ngọc Nữ cho thấy sự hy sinh của những người trẻ trong chiến tranh không chỉ nằm ở nơi chiến đấu trực tiếp. Những người làm công tác hậu cần, vận chuyển và cứu chữa thương binh cũng phải đối mặt với hiểm nguy từng ngày.

Qua câu chuyện này, chúng ta càng hiểu rõ hơn giá trị của hòa bình và trân trọng những con người đã dành tuổi trẻ của mình cho đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn