Bài viết

Những năm tháng tuổi trẻ trên đất bạn Lào

Thanh Hóa17/08/2026Xã Hoằng Lộc (Xã Hoằng Lộc)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng tuổi trẻ trên đất bạn Lào

Có những người lính khi trở về quê hương đã mang theo rất nhiều ký ức, nhưng không phải ký ức nào cũng dễ dàng kể lại. Có những năm tháng được cất giữ rất sâu trong lòng, bởi ở đó có tuổi trẻ, có đồng đội và có những người đã mãi mãi không trở về.

Ông Lê Duy Thắng, sinh năm 1946, là một người con của quê hương Hoằng Lộc đã từng đi qua một chặng đường như thế. Năm 1965, ông nhập ngũ và được biên chế tại C11 – D4 – E168, thực hiện nhiệm vụ tại chiến trường Lào.

Một chàng trai trẻ rời quê đi làm nhiệm vụ

Năm 1965, ông mới khoảng hai mươi tuổi. Ở cái tuổi ấy, người ta thường nghĩ về gia đình, về tương lai và những dự định riêng. Nhưng chiến tranh khiến những người trẻ tuổi phải lựa chọn.

Ông Thắng lên đường.

Chiếc ba lô trên vai, người lính trẻ rời quê hương để đến một nơi cách xa gia đình. Đất bạn Lào trở thành nơi ông gắn bó trong những năm tháng quan trọng nhất của tuổi trẻ.

Chiến trường Lào khi ấy không phải là một nơi dễ sống. Núi rừng hiểm trở, đường hành quân xa, điều kiện sinh hoạt thiếu thốn và những hiểm nguy luôn hiện hữu. Người lính phải học cách thích nghi với tất cả, từ những cơn mưa rừng bất chợt đến những ngày dài xa quê không một tin tức.

Nhưng giữa những gian khổ ấy, người lính có một thứ luôn ở bên mình – đồng đội.

Những người cùng đi qua một thời tuổi trẻ

Có lẽ với ông Lê Duy Thắng, khi nhớ về chiến trường Lào, điều hiện lên không chỉ là những cung đường hay những trận đánh, mà còn là những người đồng đội năm xưa.

Họ cùng nhau hành quân, cùng chia sẻ từng phần lương thực, cùng động viên nhau trong những lúc mệt mỏi. Có khi chỉ là một câu nói vui giữa những ngày căng thẳng cũng đủ giúp mọi người có thêm sức mạnh.

Chiến tranh khiến những con người xa lạ trở nên gần gũi. Họ không chỉ cùng đơn vị, mà còn trở thành những người thân của nhau.

Và cũng chính vì vậy, những người trở về luôn mang theo một nỗi nhớ đặc biệt về những đồng đội đã nằm lại nơi chiến trường.

Chiến tranh qua đi, ký ức còn ở lại

Rồi ngày hòa bình cũng đến. Ông Lê Duy Thắng trở về quê hương, tiếp tục cuộc sống đời thường.

Những năm tháng ở C11 – D4 – E168 dần trở thành ký ức. Nhưng có những ký ức không cần nhắc lại thường xuyên vẫn không bao giờ mất đi.

Đó là ký ức về một tuổi trẻ đã gửi lại nơi đất bạn.

Đó là những người đồng đội mà có thể cả đời ông không còn gặp lại.

Đó cũng là cảm giác của một người từng đi qua chiến tranh khi nhìn thấy cuộc sống bình yên hôm nay.

Có lẽ chỉ những người từng trải qua chiến tranh mới hiểu được giá trị của một buổi sáng bình thường, một bữa cơm sum họp hay tiếng trẻ nhỏ cười đùa trong sân nhà.

Một câu chuyện để thế hệ trẻ hôm nay biết trân trọng hòa bình

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua kể từ ngày ông Lê Duy Thắng lên đường. Người lính năm nào nay đã ở tuổi xưa nay hiếm. Những dấu vết của thời gian đã hiện trên mái tóc, khuôn mặt, nhưng ký ức về một thời tuổi trẻ vẫn còn đó.

Câu chuyện của ông không cần những lời quá lớn lao.

Bởi chính sự bình dị của nó đã đủ để nói lên một điều:

Đã có một thế hệ thanh niên rời quê hương khi tuổi đời còn rất trẻ, đi đến những nơi gian khổ nhất và đặt nhiệm vụ với đất nước lên trên cuộc sống riêng của mình.

Lê Duy Thắng – sinh năm 1946, nhập ngũ năm 1965, C11 – D4 – E168, chiến trường Lào – là một trong những người con Hoằng Lộc đã góp một phần tuổi xuân vào những năm tháng không thể nào quên ấy.

Hôm nay, chiến trường đã trở thành quá khứ. Những cung đường năm xưa có thể đã thay đổi, nhưng câu chuyện của những người lính vẫn cần được kể lại.

Bởi khi thế hệ trẻ biết cha ông đã từng sống như thế nào, đã hy sinh và cống hiến ra sao, các em sẽ hiểu hơn một điều tưởng chừng rất giản dị:

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn