NHỮNG NGÀY BÁM TRỤ GIỮA RỪNG SÂU KHÔNG LIÊN LẠC DỰ PHÒNG
Trong buổi gặp gỡ tại gia đình bác Trần Văn Hòa, chúng tôi – những đoàn viên thanh niên xã Hoằng Thanh – được nghe bác kể về những ngày phải bám trụ giữa rừng sâu khi không có phương tiện liên lạc dự phòng, mọi tín hiệu đều phụ thuộc hoàn toàn vào đường dây chính. Qua lời kể chân thực, hình ảnh người lính thông tin kiên trì giữ mạch liên lạc trong hoàn cảnh khó khăn nhất hiện lên rất rõ nét. Câu chuyện giúp chúng tôi hiểu sâu sắc hơn tinh thần trách nhiệm và sự bền bỉ của người lính thông tin th
Trong buổi trò chuyện, bác Trần Văn Hòa nhớ lại có thời điểm đơn vị phải hoạt động trong điều kiện không có hệ thống liên lạc dự phòng. Bác kể rằng khi đường dây chính bị gián đoạn thì toàn bộ thông tin chỉ huy đều bị ảnh hưởng nghiêm trọng. “Chỉ có một đường dây nên càng phải giữ thật chắc,” bác nói. Có những ngày phải bám trụ liên tục bên tuyến dây trong rừng sâu để kịp thời xử lý mọi sự cố. “Không được rời vị trí,” bác chia sẻ. Dù điều kiện thiếu thốn, mọi người vẫn phải tìm mọi cách để đảm bảo tín hiệu không bị gián đoạn lâu. “Mất liên lạc là rất nguy hiểm,” bác nói chậm rãi. Nhiều khi phải đi kiểm tra toàn tuyến dài hàng cây số trong rừng rậm, không có hỗ trợ gì thêm. “Đi từ đầu đến cuối dây mới yên tâm,” bác nhấn mạnh. Chúng tôi hình dung giữa rừng sâu heo hút, người lính thông tin vẫn lặng lẽ kiểm soát từng mét dây để giữ mạch liên lạc thông suốt. Điều khiến bác nhớ nhất là những lần giữ được liên lạc ổn định trong suốt thời gian dài không xảy ra sự cố. “Ổn định là quý nhất,” bác mỉm cười. Sau mỗi giai đoạn khó khăn, bác cùng đồng đội lại gia cố tuyến dây kỹ hơn để tăng độ an toàn. “Phải làm chắc từ gốc,” bác nói. Buổi trò chuyện kết thúc, bác Hòa nhắn nhủ rằng người lính thông tin phải luôn kiên trì, cẩn trọng và có trách nhiệm cao nhất với từng tín hiệu truyền đi. Rời khỏi gia đình bác, chúng tôi càng thêm khâm phục sự bền bỉ thầm lặng của những người giữ mạch sống chiến trường.



