Những ngày chiến đấu ác liệt trên đỉnh núi 2000A – 2000B
Sinh năm 1957, quê huyện Thanh Thủy, tỉnh Phú Thọ, cựu chiến binh Phạm Hữu Sự là một trong những người lính đã trực tiếp tham gia chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc những năm đầu thập niên 1980. Những năm tháng gian khổ nơi chiến trường đã hun đúc nên bản lĩnh kiên cường của người lính quân y, để khi trở về đời thường, ông vẫn tiếp tục phát huy phẩm chất “Bộ đội Cụ Hồ”, đóng góp tích cực cho quê hương.
Sinh năm 1957, quê huyện Thanh Thủy, tỉnh Phú Thọ, cựu chiến binh Phạm Hữu Sự là một trong những người lính đã trực tiếp tham gia chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc những năm đầu thập niên 1980. Những năm tháng gian khổ nơi chiến trường đã hun đúc nên bản lĩnh kiên cường của người lính quân y, để khi trở về đời thường, ông vẫn tiếp tục phát huy phẩm chất “Bộ đội Cụ Hồ”, đóng góp tích cực cho quê hương.
Đầu năm 1982, đơn vị của ông Phạm Hữu Sự thuộc D3, E191, F313 Quân khu 2 nhận nhiệm vụ diễn tập tại khu vực cửa khẩu Thanh Thủy. Toàn bộ quân tư trang, binh khí, khí tài và lương thực đều phải mang theo khi hành quân đường bộ. Chặng đường dài hơn 20 km, đi qua những cánh rừng núi ẩm ướt, sương mù dày đặc, địa hình hiểm trở, đã trở thành thử thách lớn đối với mỗi chiến sĩ.
Dù điều kiện khắc nghiệt, đơn vị của ông vẫn hoàn thành tốt nhiệm vụ diễn tập và rút lui an toàn, không có thương vong. Tuy nhiên, không lâu sau đó, đơn vị tiếp tục nhận lệnh chiến đấu thực sự tại khu vực đỉnh núi 2000A và 2000B, nơi chiến sự diễn ra vô cùng ác liệt.
Nhớ lại quãng thời gian ấy, ông Sự cho biết khi đó bản thân chỉ nặng khoảng 52 kg, nhưng phải mang vác từ 35–37 kg trang bị trên vai. Việc leo núi trong điều kiện khắc nghiệt là thử thách chưa từng có. Đơn vị xuất phát từ 20 giờ tối, đến 5 giờ sáng hôm sau mới lên được đến đỉnh núi. Trên đường hành quân, các chiến sĩ phải dùng gậy móc để vượt qua những đoạn dốc cao, chống chọi với vắt rừng bám đầy người, trong làn sương mù dày đặc khiến nhiều ngày liền không nhìn thấy mặt trời.
Không chỉ bộ đội, nhiều cô giáo và sinh viên từ các trường sư phạm, trường y cũng tham gia vận chuyển lương thực, mỗi người mang theo khoảng 10 kg nhu yếu phẩm tiếp tế cho chiến trường. Sự chung sức, đồng lòng của hậu phương đã tiếp thêm sức mạnh cho những người lính nơi tuyến đầu.
Khi đến vị trí chiến đấu, các chiến sĩ nhanh chóng đào hầm trú ẩn dưới gốc cây lớn, dựng bếp Hoàng Cầm để nấu ăn mà không lộ khói. Trong điều kiện lương thực thiếu thốn, ngoài lương khô, bộ đội phải hái rau rừng nấu canh, lấy nước suối để duy trì sức khỏe.
Những ngày chiến đấu ác liệt đã để lại nhiều ký ức không thể nào quên. Nhiều đồng đội của ông đã anh dũng hy sinh, mãi mãi nằm lại nơi biên giới để bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc. Có những người mang thương tật suốt đời.
Là một chiến sĩ quân y, ông Phạm Hữu Sự trực tiếp tham gia băng bó, cấp cứu cho nhiều đồng đội bị thương do trúng đạn, gãy chân, tay, vai, hông, đùi… Có lần, một hầm trú ẩn bị địch bắn trúng, trong 5 người có 3 người hy sinh, 2 người còn lại bị thương nặng và phải nằm chờ suốt 2 ngày 2 đêm mới được lực lượng chi viện đến cứu chữa. Những khoảnh khắc sinh tử ấy đã in sâu trong ký ức của người lính quân y năm nào.
Sau những trận chiến ác liệt, đơn vị của ông tiếp tục trở về hậu cứ, thực hiện nhiệm vụ tại nhiều địa bàn như Tam Đảo, Sơn La, vẫn thuộc D3, E191, F313, luôn trong tư thế sẵn sàng chiến đấu bảo vệ Tổ quốc.
Sau nhiều năm phục vụ trong quân ngũ, ông Phạm Hữu Sự được Đảng và Nhà nước cho xuất ngũ, trở về địa phương xây dựng gia đình và ổn định cuộc sống. Tuy rời quân ngũ, nhưng phẩm chất của người lính “Bộ đội Cụ Hồ” vẫn luôn được ông giữ gìn và phát huy trong cuộc sống đời thường.
Ngay từ những ngày đầu thành lập Hội Cựu chiến binh vào năm 1990, ông đã tích cực tham gia công tác hội tại địa phương. Với tinh thần trách nhiệm và uy tín của mình, ông đã tham gia 3 khóa cán bộ Hội Cựu chiến binh, luôn gương mẫu đi đầu trong các phong trào của địa phương, vận động hội viên chấp hành tốt chủ trương của Đảng, chính sách pháp luật của Nhà nước, góp phần xây dựng quê hương Thanh Thủy ngày càng đổi mới, phát triển.
Những năm tháng chiến đấu nơi biên cương Tổ quốc đã trở thành ký ức không thể phai mờ trong cuộc đời của cựu chiến binh Phạm Hữu Sự. Đó là quãng thời gian của lòng dũng cảm, tinh thần đoàn kết và ý chí kiên cường của người lính Việt Nam trong những năm tháng bảo vệ chủ quyền thiêng liêng của đất nước.
Hôm nay, khi đã trở về với cuộc sống đời thường, ông vẫn luôn giữ vững niềm tin với Đảng, tiếp tục đóng góp công sức xây dựng quê hương và là tấm gương sáng cho thế hệ trẻ noi theo. Câu chuyện về người lính quân y Phạm Hữu Sự không chỉ là ký ức của một cá nhân, mà còn là minh chứng sống động cho tinh thần yêu nước, sự hy sinh thầm lặng của thế hệ cha anh — những con người đã góp phần giữ vững từng tấc đất biên cương của Tổ quốc, để thế hệ hôm nay được sống trong hòa bình và phát triển.



