Những ngày đầu trong lửa đạn
Đơn vị của Nam đóng quân trong một khu rừng thấp, xen lẫn những bãi đất trống. Ban ngày, họ đào hầm, dựng lán. Ban đêm, họ hành quân.
Tiếng côn trùng kêu rả rích, nhưng đôi khi bị cắt ngang bởi tiếng súng bất chợt từ xa. Mỗi lần như vậy, cả đơn vị lại im lặng, nín thở.
Nam nằm cạnh anh Lâm – người lớn hơn cậu vài tuổi nhưng đã trải qua nhiều trận đánh.
“Em có sợ không?” – Lâm hỏi.
Nam im lặng một lúc rồi đáp:
“Có… nhưng không đi thì càng sợ hơn.”
Lâm cười nhẹ:
“Thằng này… nói chuyện giống ông già.”
Nam cũng cười, nhưng nụ cười nhanh chóng tắt. Cậu nhớ nhà. Nhớ tiếng mẹ gọi buổi sáng, nhớ mùi cơm nóng, nhớ con đường làng đầy bụi.
Ở đây, mọi thứ đều khác. Cái đói, cái khát, cái mệt… và cả cái chết – tất cả đều gần hơn bao giờ hết.



