NHỮNG NGÀY DỰNG CĂN CỨ LÁNG LINH
NHỮNG NGÀY DỰNG CĂN CỨ LÁNG LINH
Sau khi thực dân Pháp chiếm trọn ba tỉnh miền Tây Nam Kỳ vào năm 1867, phong trào kháng chiến của nhân dân Nam Bộ vẫn âm thầm phát triển ở nhiều nơi. Tại vùng Thất Sơn của An Giang, Trần Văn Thành không chấp nhận cảnh nước mất, dân bị áp bức. Ông quyết tâm tập hợp lực lượng để tiếp tục cuộc đấu tranh chống ngoại xâm.
Tuy nhiên, để duy trì một phong trào kháng chiến lâu dài, điều quan trọng nhất là phải có một căn cứ đủ an toàn để huấn luyện nghĩa quân, cất giấu lương thực và làm nơi chỉ huy. Sau nhiều lần khảo sát địa hình, Trần Văn Thành đã chọn vùng Láng Linh – Bảy Thưa làm nơi xây dựng đại bản doanh.
Lúc bấy giờ, Láng Linh là vùng đất rộng lớn nằm giữa những cánh đồng ngập nước và rừng tràm bạt ngàn. Lau sậy mọc cao quá đầu người, kênh rạch chằng chịt như mạng nhện. Vào mùa nước nổi, cả khu vực gần như biến thành biển nước mênh mông. Đối với quân xâm lược từ nơi khác đến, đây là vùng đất vô cùng khó tiếp cận. Nhưng đối với người dân địa phương quen thuộc từng con rạch, từng lối đi nhỏ, đây lại là nơi trú ẩn lý tưởng.
Khi quyết định xây dựng căn cứ, Trần Văn Thành cùng những người thân tín bắt tay ngay vào công việc. Ban đầu chỉ có vài chục người tham gia, nhưng dần dần số lượng ngày càng đông. Người dân từ Châu Đốc, Long Xuyên, Thất Sơn và nhiều nơi khác bí mật tìm đến.
Những ngày đầu vô cùng gian khổ.
Mọi người phải phát quang lau sậy, đốn cây dựng nhà, mở đường đi giữa đầm lầy. Ban ngày lao động, ban đêm thay nhau canh gác đề phòng quân Pháp bất ngờ xuất hiện. Nhiều người bị muỗi đốt, sốt rét hoặc gặp tai nạn trong quá trình khai phá vùng đất hoang sơ.
Dù vậy, không ai nản lòng.
Dưới sự chỉ huy của Trần Văn Thành, nghĩa quân từng bước xây dựng hệ thống phòng thủ khá hoàn chỉnh. Các lối vào căn cứ được bố trí chòi canh. Những đoạn đường quan trọng được ngụy trang kín đáo. Nhiều hào chiến đấu được đào quanh khu vực trung tâm nhằm tăng khả năng phòng thủ khi có địch tấn công.
Ở giữa căn cứ là nơi hội họp và chỉ huy. Xung quanh là các khu nhà ở, kho chứa lương thực, khu rèn vũ khí và nơi huấn luyện nghĩa quân.
Mỗi ngày, tiếng hô luyện tập võ nghệ lại vang lên giữa vùng lau sậy. Những thanh niên khỏe mạnh được học cách sử dụng gươm, giáo, mã tấu và súng săn. Người lớn tuổi hơn đảm nhiệm việc sản xuất lương thực, sửa chữa công cụ và chăm sóc hậu cần.
Bên cạnh sự nỗ lực của nghĩa quân, căn cứ Láng Linh còn nhận được sự giúp đỡ to lớn từ nhân dân địa phương.
Nhiều gia đình âm thầm tiếp tế gạo, cá khô, rau củ và thuốc men. Có người chèo xuồng hàng chục cây số trong đêm chỉ để mang vài bao gạo vào chiến khu. Có người nhận nhiệm vụ cảnh giới, báo tin mỗi khi phát hiện quân Pháp xuất hiện gần khu vực căn cứ.
Sự đoàn kết giữa nghĩa quân và nhân dân đã tạo nên sức mạnh đặc biệt cho phong trào kháng chiến.
Theo thời gian, Láng Linh không còn là một nơi trú ẩn đơn thuần mà trở thành trung tâm của cuộc khởi nghĩa Bảy Thưa. Từ đây, nhiều kế hoạch chống Pháp được xây dựng. Nhiều thanh niên yêu nước được rèn luyện và trưởng thành trong môi trường chiến đấu gian khổ.
Thực dân Pháp sớm nhận ra mối nguy hiểm từ căn cứ này. Chúng nhiều lần cử quân thám sát, tìm cách xác định vị trí chính xác của đại bản doanh nghĩa quân. Thế nhưng địa hình phức tạp cùng sự bảo vệ của nhân dân khiến mọi âm mưu đều gặp nhiều khó khăn.
Những ngày dựng căn cứ Láng Linh tuy gian lao nhưng đã đặt nền móng cho một trong những cuộc khởi nghĩa tiêu biểu của Nam Bộ cuối thế kỷ XIX. Đó là minh chứng cho tầm nhìn, sự kiên trì và tinh thần quyết tâm của Trần Văn Thành cùng những người dân yêu nước.
Ngày nay, khi nhắc đến căn cứ Láng Linh – Bảy Thưa, người dân An Giang vẫn nhớ về những tháng ngày gian khổ nhưng đầy khí phách ấy. Giữa vùng đầm lầy hoang sơ năm xưa đã hình thành một chiến khu nổi tiếng, nơi hun đúc tinh thần bất khuất và lòng yêu nước của biết bao thế hệ người dân Nam Bộ.



