Anh hùng Lực lượng vũ trang

Những ngày hành quân trong mưa

Những ngày hành quân giữa núi rừng Việt Bắc, người chiến sĩ trẻ quê Cao Bằng bắt đầu hiểu rằng người lính phải biết thích nghi với mọi hoàn cảnh. Có những ngày trời trong xanh, đường đi thuận lợi. Nhưng cũng có những ngày mưa rừng bất chợt kéo đến, biến những con đường vốn đã khó đi thành những chặng đường đầy thử thách.

Cao Bằng11/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Những ngày hành quân trong mưa

Những ngày hành quân giữa núi rừng Việt Bắc, người chiến sĩ trẻ quê Cao Bằng bắt đầu hiểu rằng người lính phải biết thích nghi với mọi hoàn cảnh. Có những ngày trời trong xanh, đường đi thuận lợi. Nhưng cũng có những ngày mưa rừng bất chợt kéo đến, biến những con đường vốn đã khó đi thành những chặng đường đầy thử thách.

Một buổi sáng, khi đơn vị vừa bắt đầu hành quân, những đám mây đã kéo kín bầu trời.

Mưa bắt đầu rơi.

Lúc đầu chỉ là những hạt nhỏ, nhưng chẳng bao lâu sau, mưa nặng hạt hơn. Con đường đất trở nên trơn trượt. Quần áo ướt dần, hành trang cũng nặng hơn.

Người chiến sĩ trẻ cảm thấy khó chịu.

Anh vốn đã quen với núi rừng, nhưng hành quân trong đội hình lại khác. Không thể tùy ý dừng lại, cũng không thể vì mưa mà bỏ nhiệm vụ.

Anh nhìn người đồng đội phía trước.

Mọi người vẫn giữ đội hình, bước chân đều đặn.

Không ai than phiền.

Anh tự nhủ:

“Mình cũng phải cố gắng.”

Anh điều chỉnh bước chân, chú ý từng đoạn đường và giữ gìn trang bị theo hướng dẫn.

Mưa càng lúc càng lớn.

Có đoạn đường nước chảy thành dòng nhỏ. Có đoạn bùn đất khiến mỗi bước chân trở nên khó khăn.

Một người đồng đội đi bên cạnh nhắc:

— Đi chậm và chắc thôi, giữ sức.

Anh gật đầu.

Cả hai cùng giữ nhịp với đội hình.

Sau một thời gian, người lính trẻ bắt đầu quen với cảm giác ướt lạnh. Anh không còn chỉ nghĩ đến sự khó chịu của bản thân mà tập trung vào nhiệm vụ và những người đang cùng mình hành quân.

Đó cũng là lúc anh hiểu thêm một bài học về tinh thần tập thể.

Trong mưa, mọi người phải quan tâm đến nhau nhiều hơn.

Ai gặp khó khăn thì được nhắc nhở.

Ai chậm bước thì có người động viên.

Những người đi trước thường xuyên quan sát để giúp người mới giữ được nhịp.

Không ai có thể làm cho trời ngừng mưa, nhưng cả đơn vị có thể cùng nhau vượt qua chặng đường ấy.

Khi đến nơi nghỉ, người chiến sĩ trẻ mệt rã rời.

Anh tháo chiếc áo ngoài đã ướt và nhìn lại đôi giày lấm bùn.

Những thứ ấy khiến anh nhớ đến cuộc sống ở quê nhà.

Nhưng lần này, anh không có mẹ bên cạnh để chăm sóc.

Anh phải tự lo cho mình.

Anh tự sắp xếp đồ đạc, tìm cách làm khô những vật dụng cần thiết và tranh thủ nghỉ ngơi để chuẩn bị cho công việc tiếp theo.

Đó lại là một bài học mới.

Rời gia đình không có nghĩa là không còn được chăm sóc; đó là lúc con người phải học cách tự chăm sóc và chịu trách nhiệm với chính mình.

Những ngày hành quân trong mưa cứ thế trở thành một phần ký ức của người lính trẻ.

Có những cơn mưa khiến anh mệt mỏi.

Nhưng cũng chính những cơn mưa ấy giúp anh hiểu rõ hơn giá trị của sự kiên trì, tinh thần đồng đội và khả năng thích nghi.

Sau mỗi chặng đường, anh thấy mình trưởng thành thêm một chút.

Không phải vì anh không còn biết mệt.

Mà vì anh đã biết cách vượt qua sự mệt mỏi.

Không phải vì con đường trở nên dễ dàng.

Mà vì anh đã học được cách bước tiếp dù con đường khó khăn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Những ngày hành quân trong mưa | Câu chuyện thời hoa lửa