NHỮNG NGÀY HOA LỬA Ở VÙNG MỎ
Ở tuổi 86, CCB Phùng Ngọc Hùng, khu 8, phường Bãi Cháy, TP Hạ Long, vẫn giữ trong tim mình những ký ức cháy bỏng về những ngày cách mạng – những ngày ông tham gia giải phóng và bảo vệ Vùng mỏ Quảng Ninh, nơi ông sinh ra.
Sinh năm 1933, khi đất nước còn đang rực lửa đấu tranh, cậu bé 13 tuổi Phùng Ngọc Hùng đã hòa vào dòng người hừng hực khí thế giành chính quyền tháng 8/1945. Những ngày đầu tiên, ông cùng nhân dân tổ chức mít tinh, hô vang những khẩu hiệu ủng hộ Việt Minh, tim rộn ràng như những quả pháo hoa đầu tiên trong lòng đất nước vừa giành được độc lập.
Năm 1953, ông bước chân vào Đại đoàn Sơn pháo 351, tham gia chiến dịch Điện Biên Phủ – nơi mỗi tiếng nổ pháo, mỗi trận đánh đều in sâu trong tâm trí ông như những dấu ấn không thể phai. Khi chiến dịch kết thúc, ông và đồng đội về tiếp quản TX Sơn Tây. Nhưng trái tim người lính không bao giờ thôi khát khao trở về quê hương.
Ngày 25/4/1955, khi thực dân Pháp rút khỏi Hòn Gai, Trung đoàn 244 được thành lập để tiếp quản Vùng mỏ. CCB Hùng được điều về ban pháo binh. Nhớ lại, ông vẫn thấy rõ: “Chúng tôi vừa mừng giải phóng, vừa căng mình trước nguy cơ địch phản động còn sót lại. Phải bố trí pháo trên đất liền từ Cửa Ông đến Phà Rừng, tuần tra các đảo như Cô Tô, Ngọc Vừng, Hòn Rồng. Mỗi vị trí là một nhịp tim, một niềm tin vào quê hương.”
Những ngày tiếp quản, luyện tập, phối hợp tác chiến, không chỉ là nhiệm vụ mà còn là sự thiêng liêng. Ông kể: “Khi được trở về Vùng mỏ, nhìn thấy người dân nở nụ cười trên mặt đầy bụi than, lòng tôi bỗng rạo rực. Sau bao nhiêu năm xa cách, quê hương vẫn ấm áp như vòng tay mẹ. Mỗi ánh mắt phấn khởi là một nhịp tim đồng hành cùng Đảng, cùng Bác Hồ. Chúng tôi thầm hứa sẽ bảo vệ từng tấc đất, từng nụ cười đó.”
Qua 5 năm tiếp quản, bảo vệ Vùng mỏ, Trung đoàn 244 cơ cấu lại, ông tiếp tục góp sức xây dựng đơn vị chính quy. Khi Quảng Ninh trở thành tỉnh mới, ông công tác tại Quân khu Đông Bắc, rồi tham gia cao pháo phòng không, làm Trung đoàn trưởng pháo binh trong chiến tranh biên giới 1979, từng là chuyên gia quân sự ở Cuba… Mỗi dấu mốc đều để lại trong ông một nỗi nhớ, một niềm tự hào và những hồi ức cháy bỏng về trách nhiệm và lòng trung thành với Tổ quốc.
Khi về hưu, ông vẫn tiếp tục cống hiến cho quê hương, tham gia Đảng ủy, Chủ tịch MTTQ, Phó Chủ tịch Hội CCB phường. Giờ đây, nhìn Vùng mỏ Quảng Ninh đổi thay từng ngày, lòng ông trào dâng niềm vui, nhưng những ngày tiếp quản, bảo vệ quê hương – những năm tháng hoa lửa – vẫn rực sáng trong tim ông, như một ngọn lửa không bao giờ tắt. Ông là chứng nhân sống của lịch sử, người con Đất mỏ kiêu hãnh, nơi ký ức và hiện tại hòa làm một.



